Chương 6: Cuộc Đối Đầu Nảy Lửa Tại Bệnh Viện Hoàng Gia
Đúng mười một giờ đêm, Bệnh viện Thẩm mỹ Quốc tế Hoàng Gia Sài Gòn chìm trong sự im ắng tĩnh mịch dưới cơn mưa phùn nhẹ.
Một chiếc xe tải đông lạnh màu trắng không có logo thương hiệu lặng lẽ lùi vào khu vực bốc dỡ hàng hóa ở tầng hầm B2 của tòa nhà.
Lê Văn Nam đứng trực tiếp giám sát dưới ánh đèn vàng nhợt nhạt của tầng hầm, khuôn mặt gã đầy căng thẳng và liên tục nhìn đồng hồ đeo tay.
Những thùng carton lớn được dán băng keo đen kín mít bắt đầu được các nhân viên kho nhanh chóng khuân xuống xe đẩy y tế.
Đúng lúc này, ba chiếc xe bảy chỗ màu đen đồng loạt lao vào tầng hầm với tốc độ cực nhanh, chặn đứng mọi lối thoát của chiếc xe tải.
Cửa xe mở toang, hơn mười cán bộ thanh tra Sở Y tế cùng các chiến sĩ cảnh sát kinh tế C03 mặc sắc phục nhanh chóng bao vây toàn bộ khu vực.
Trần Ngọc Hà bước xuống xe đầu tiên, cô cầm trên tay quyết định thanh tra đột xuất có đóng dấu đỏ chói của Giám đốc Sở Y tế thành phố.
Lê Văn Nam lập tức tái mét mặt mày, tập tài liệu trên tay gã rơi xuống đất, gã lắp bắp cố gắng lấy lại vẻ tự tin giả tạo thường ngày.
"Phó... Phó Giám đốc Hà! Đêm hôm khuya khoắt thế này, cô dẫn người đến bệnh viện chúng tôi làm gì thế này?"
Hà bước tới trước mặt Nam, ánh mắt cô sắc lạnh như sương muối, cô đưa quyết định thanh tra lên sát mặt gã đồng nghiệp bất lương.
"Bác sĩ Lê Văn Nam, Sở Y tế phối hợp với Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (C03) tiến hành khám xét khẩn cấp kho dược phẩm."
"Chúng tôi yêu cầu anh hợp tác mở niêm phong toàn bộ các thùng hàng vừa được hạ xuống từ chiếc xe tải đông lạnh này ngay lập tức!"
Đúng lúc đó, Trịnh Xuân Huy từ phía thang máy chạy vội ra, khuôn mặt gã đầy mồ hôi, mái tóc chải chuốt gọn gàng giờ đây rối bù vì hoảng loạn.
"Phó Giám đốc Hà! Khoan đã! Đây hoàn toàn là một sự hiểu lầm lớn! Bệnh viện chúng tôi đang nhập lô vật tư tiêu hao thông thường mà thôi!"
"Hơn nữa, người giữ chìa khóa thủ kho dược phẩm đã về quê từ chiều tối nay, chúng tôi không thể mở kho được lúc này, xin cô thông cảm!"
Huy cố tình dùng chiêu bài trì hoãn để kéo dài thời gian, hòng tìm cách liên lạc với các mối quan hệ phía sau để can thiệp pháp lý.
"Ông Huy, ông không cần phải tìm thủ kho nữa đâu, chiếc chìa khóa vạn năng để mở hệ thống quản lý dược số của bệnh viện đang nằm ở đây rồi."
Giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên từ phía sau đoàn thanh tra, khiến cả Trịnh Xuân Huy và Lê Văn Nam đồng loạt trợn tròn mắt kinh ngạc.
Ngô Hoàng Khải bước ra từ góc tối của tầng hầm, trên tay anh là một chiếc máy tính xách tay quân sự chuyên dụng đang hiển thị các dòng lệnh xanh lét.
"Ngô Hoàng Khải! Anh đã bị sa thải và đình chỉ công tác rồi, anh không có quyền xuất hiện ở khu vực nội bộ của bệnh viện này!" Huy gầm lên.
Khải không thèm để ý đến lời đe dọa của Huy, anh bước tới bên cạnh Trần Ngọc Hà, ngón tay gõ nhanh một phím trên bàn phím máy tính.
Cánh cửa cuốn bằng thép của kho dược phẩm thông minh lập tức phát ra tiếng bíp bíp dài rồi từ từ kéo lên trước sự chết lặng của Huy.
"Trước khi bị ông sa thải trái pháp luật, tôi vẫn là Trưởng khoa kiêm quản trị viên cấp cao của hệ thống kiểm soát kho thông minh này," Khải lạnh lùng nói.
"Toàn bộ lịch sử giao dịch và sơ đồ lưu trữ của lô thuốc gây mê giả đã được tôi đồng bộ hóa trực tiếp lên máy chủ đám mây của Sở Y tế."
Trần Ngọc Hà ra hiệu cho các cán bộ thanh tra lập tức tiến vào kho dược phẩm, niêm phong toàn bộ các thùng hàng carton màu đen.
Một cán bộ thanh tra dùng dao rọc giấy rạch mạnh một thùng hàng, để lộ ra hàng trăm hộp thuốc gây mê Propofol dán nhãn mác giả giống hệt nhãn mác dùng cho phu nhân VIP.
Bên cạnh đó là hàng nghìn hộp filler và botox nhái thương hiệu nổi tiếng của Thụy Sĩ, chứa đầy dung dịch silicon công nghiệp cực kỳ nguy hiểm.
Hà cầm một lọ thuốc gây mê lên nhìn kỹ, rồi quay sang nhìn Trịnh Xuân Huy bằng ánh mắt đầy sự khinh bỉ và phẫn nộ tột cùng.
"Ông Huy, ông còn lời nào để biện hộ cho những thùng chất độc công nghiệp đội lốt dược phẩm cao cấp năm sao này nữa không?"
Huy run rẩy lùi lại một bước, mặt gã xám ngoét không còn một giọt máu, gã lắp bắp cố gắng đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu Lê Văn Nam.
"Tôi... tôi thực sự không biết chuyện này! Toàn bộ việc nhập kho dược phẩm đều do Phó Giám đốc chuyên môn Lê Văn Nam phụ trách ký duyệt!"
"Chính hắn ta đã câu kết với đơn vị cung cấp bên ngoài để ăn chia chênh lệch giá, tôi hoàn toàn bị hắn lừa dối suốt thời gian qua!"
Lê Văn Nam nghe Huy đổ vội tội lên đầu mình thì như một con thú bị dồn vào chân tường, gã lập tức gào thét lên điên cuồng.
"Trịnh Xuân Huy! Ông đừng có ngậm máu phun người! Chính ông là người đã ép tôi ký các hóa đơn khống này để rút ruột ngân sách bệnh viện!"
"Hơn phân nửa số tiền ăn chia đều được chuyển trực tiếp vào tài khoản ngân hàng Vietcombank cá nhân của vợ ông ở Singapore!"
Bầu không khí dưới tầng hầm bệnh viện Hoàng Gia nóng bỏng và hỗn loạn như một phiên tòa vạch mặt đầy kịch tính.
Khải đứng bên cạnh Hà, anh nhìn hai kẻ phản bội đang cắn xé lẫn nhau với một nụ cười nửa miệng đầy sự khinh bỉ và ngạo nghễ.
"Công lý có thể đến muộn, nhưng nó chắc chắn sẽ nghiền nát tất cả những kẻ dùng mạng sống của bệnh nhân để đổi lấy những đồng tiền dơ bẩn," Khải nói.
Hà quay sang nhìn Khải, ánh mắt cô tràn ngập sự khâm phục dành cho sự dũng cảm và trí tuệ kiệt xuất của người bác sĩ y đức.
"Bác sĩ Khải, cảm ơn anh đã giúp chúng tôi bảo vệ hàng nghìn bệnh nhân khác khỏi bàn tay của những kẻ ác quỷ khoác áo blouse này."
Cơn mưa đêm Sài Gòn vẫn rơi đều đều ngoài kia, nhưng công lý đã chính thức được thực thi dưới tầng hầm lạnh lẽo của Bệnh viện Hoàng Gia.