Chương 8: Vây Hãm Kẻ Phản Bội: Đòn Đánh Tâm Lý Chiếu Tướng

Buổi tối hôm đó, một cơn gió mát lạnh từ hồ Con Rùa thổi qua những tán lá cây sao đen cổ thụ trên đường Phạm Ngọc Thạch, Quận 3.

Khải ngồi một mình tại một bàn cà phê ngoài trời vắng lặng, anh chậm rãi nhấp một ngụm cà phê đen không đường đắng ngắt.

Ánh đèn đường hắt xuống mặt hồ Con Rùa tạo nên những quầng sáng lung linh đa sắc, phản chiếu nhịp sống dồn dập của Sài Gòn về đêm.

Lê Văn Nam bước tới với phong thái vô cùng hoảng loạn, gã mặc một chiếc áo khoác trùm đầu kín mít và liên tục nhìn dáo dác xung quanh.

Nam ngồi xuống đối diện Khải, hai tay gã run rẩy đến mức không thể tự cầm nổi ly nước lọc mà phục vụ vừa mang ra.

"Bác sĩ Khải... anh hẹn gặp tôi ra đây làm gì? Cảnh sát kinh tế đang theo dõi tôi rất sát sao, tôi không có nhiều thời gian đâu!"

Khải đặt ly cà phê xuống bàn, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Nam, sâu thẳm và lạnh lùng như một mặt hồ không đáy trong đêm tối.

"Bác sĩ Nam, tôi hẹn anh ra đây là để trao cho anh một cơ hội sống duy nhất trước khi vòng dây thòng lọng pháp luật siết chặt cổ anh."

Khải đẩy qua bàn một tệp tài liệu được in từ hệ thống bảo mật của ngân hàng quốc tế lớn có chi nhánh tại Quận 1.

"Đây là bản sao kê chi tiết tài khoản ngân hàng của anh tại Singapore, ghi nhận năm khoản chuyển khoản trị giá ba mươi tỷ đồng từ công ty Hoàng Long."

"Khoản tiền này được chuyển ngay sau mỗi lần bệnh viện hoàn tất các đợt đấu thầu vật tư y tế giá rẻ nhập lậu từ biên giới."

Nam nhìn thấy tập hồ sơ thì toàn thân run bắn lên như bị điện giật, mặt gã xám xịt lại như tro tàn, chiếc ly nước lọc trên tay rơi xuống bàn vỡ đôi.

"Anh... làm sao anh có được những tài liệu mật này? Đây là hành vi xâm phạm bí mật đời tư cá nhân bất hợp pháp!" Nam lắp bắp gào lên yếu ớt.

Khải tựa lưng vào ghế da, khoanh tay trước ngực, nụ cười nửa miệng của anh hiện lên đầy sự khinh bỉ dành cho gã đồng nghiệp hèn nhát.

"Bác sĩ Nam, đối với cơ quan điều tra C03, những tài liệu này hoàn toàn được thu thập một cách hợp pháp theo lệnh khởi tố vụ án."

"Tội buôn lậu thuốc giả gây hậu quả nghiêm trọng và cố ý gây thương tích có mức án tù chung thân hoặc tử hình theo Bộ luật Hình sự Việt Nam."

"Trịnh Xuân Huy đã chuẩn bị sẵn sàng toàn bộ hồ sơ để đổ mọi tội lỗi lên đầu anh, biến anh thành kẻ chịu tội thay cho gã sang Campuchia."

"Hồ sơ chuyển nhượng tài sản của công ty Hoàng Long mà Huy bắt anh chuẩn bị chiều nay thực chất là để xóa sạch dấu vết dòng tiền của gã."

Từng câu từng chữ của Khải như những mũi kim đâm thẳng vào nỗi sợ hãi tột cùng trong lòng Lê Văn Nam, khiến gã hoàn toàn suy sụp.

Gã gục đầu xuống bàn, hai tay ôm lấy mặt, những giọt nước mắt hối học muộn màng bắt đầu tuôn rơi qua các kẽ ngón tay run rẩy.

Nam nhớ lại những ngày đầu tiên tốt nghiệp đại học y khoa với bao hoài bão cứu người, trước khi bị đồng tiền dơ bẩn của Huy làm mờ mắt.

Gã tự hỏi từ khi nào bản thân lại biến thành một kẻ đồng phạm đê tiện, sẵn sàng hy sinh tính mạng của bệnh nhân vì danh vọng và tiền bạc ảo ảnh.

"Tôi phải làm sao đây... bác sĩ Khải... xin anh hãy cứu tôi... Tôi chỉ làm theo mọi chỉ thị trực tiếp từ Trịnh Xuân Huy mà thôi..."

"Tôi không hề muốn hại chết phu nhân Phượng... là do Huy ép tôi phải dùng lô thuốc gây mê giá rẻ đó để bù đắp vào khoản thâm hụt tài chính..."

Khải cúi người xuống sát mặt Nam, giọng nói của anh trầm thấp nhưng đầy uy lực và mang tính quyết định số phận của gã.

"Anh muốn sống? Rất đơn giản, hãy giao ra chiếc chìa khóa két sắt bảo mật chứa hồ sơ bệnh án gốc và các hóa đơn khống của Huy."

"Đồng thời, anh phải đứng ra làm nhân chứng sống bóc trần toàn bộ sự thật tại buổi điều tra công khai của Sở Y tế vào sáng ngày mai."

"Đây là con đường duy nhất để anh được hưởng sự khoan hồng của pháp luật và giữ lại mạng sống của mình."

Nam run rẩy thò tay vào túi áo khoác, lấy ra một chiếc USB màu đỏ và một chiếc chìa khóa nhỏ bằng đồng dán băng keo đen.

"Đây... chiếc USB chứa toàn bộ file ghi âm các cuộc gọi chỉ đạo của Huy, còn chìa khóa là của két sắt bí mật tại văn phòng phụ của gã ở Quận 4."

"Tôi đã sao lưu tất cả để tự bảo vệ mình, không ngờ hôm nay lại phải dùng nó để tự cứu mạng sống của mình thế này."

Khải cầm lấy chiếc USB và chìa khóa, ánh mắt anh xẹt qua một tia sáng kiên định, anh biết mũi tên công lý đã được bắn đi và không thể thu hồi.

"Tốt lắm, bác sĩ Nam, hãy tự chuẩn bị tinh thần cho buổi điều trần sáng mai, cảnh sát kinh tế sẽ trực tiếp bảo vệ anh từ giây phút này."

Khải đứng dậy, khoác chiếc áo da bước đi vào bóng tối của đường Phạm Ngọc Thạch, để lại Lê Văn Nam ngồi thẫn thờ một mình dưới ánh đèn đường.

Gió đêm Sài Gòn vẫn thổi qua hồ Con Rùa, dòng nước hồ lấp lánh phản chiếu ánh đèn màu của các tòa nhà cao tầng xung quanh.

Khải lái xe về phía căn hộ của mình, trong lòng anh trào dâng một cảm giác sảng khoái tột cùng sau khi bẻ gãy mắt xích quan trọng nhất của kẻ thù.

Anh nhìn chiếc USB màu đỏ đặt trên bảng điều khiển xe, biết rằng ngày mai sẽ là ngày phán xét cuối cùng dành cho những kẻ bất lương.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...