Chương 9: Buổi Điều Trần Công Khai Và Màn Bóc Trần Chấn Động
Tòa án hành chính của Sở Y tế Thành phố Hồ Chí Minh sáng hôm nay chật kín người từ rất sớm, bầu không khí nóng hầm hập và vô cùng ngột ngạt.
Hơn năm mươi phóng viên từ các cơ quan thông tấn lớn, cùng đại diện của các bệnh viện thẩm mỹ trên địa bàn thành phố đều có mặt đông đủ.
Chủ tịch tập đoàn Vạn Phát, ông Lâm Quốc Phát - một người đàn ông quyền lực có khuôn mặt chữ điền nghiêm nghị, ngồi ở hàng ghế đầu tiên.
Trịnh Xuân Huy bước vào hội trường với phong thái vô cùng kiêu ngạo, gã mặc bộ vest đắt tiền, đi cùng là ba luật sư hàng đầu Sài Gòn.
Huy tin rằng với thế lực tài chính và mối quan hệ của mình, gã sẽ dễ dàng dập tắt buổi điều trần này và biến nó thành công cụ bôi nhọ Khải lần cuối.
Trần Ngọc Hà bước lên bục chủ tọa, cô mặc sắc phục ngành y tế vô cùng nghiêm trang, mái tóc ngắn gọn gàng toát lên vẻ sắc sảo, kiên định.
"Chào các đồng chí và các quý vị, hôm nay Sở Y tế tổ chức buổi điều trần lâm sàng công khai về sự cố y khoa của bệnh nhân Lâm Mỹ Phượng."
"Mục đích là làm rõ trách nhiệm chuyên môn của các bác sĩ có liên quan và đưa ra kết luận xử lý cuối cùng trước dư luận xã hội."
Hà vừa dứt lời, Trịnh Xuân Huy đã đứng phắt dậy, cướp micro từ bàn thư ký với thái độ vô cùng ngạo mạn và thách thức.
"Phó Giám đốc Hà, tôi nghĩ buổi điều trần này hoàn toàn không cần thiết và tốn thời gian của các cơ quan quản lý nhà nước!"
"Toàn bộ bằng chứng khoa học và biên bản phẫu thuật của Bệnh viện Hoàng Gia đã chỉ rõ: bác sĩ Ngô Hoàng Khải đã mổ hỏng động mạch mặt!"
"Chính sự kiêu ngạo và cẩu thả của anh ta đã gây ra biến chứng nguy hiểm suýt cướp đi sinh mạng của phu nhân tập đoàn Vạn Phát!"
"Tôi đề nghị Sở Y tế lập tức thu hồi vĩnh viễn chứng chỉ hành nghề của Ngô Hoàng Khải và chuyển hồ sơ sang cơ quan công an khởi tố hình sự!"
Huy nói xong, ba vị luật sư đi cùng gã đồng loạt trình ra một xấp tài liệu được đóng dấu đỏ giả mạo từ các phòng thí nghiệm tư nhân.
Hội trường xôn xao bàn tán, nhiều phóng viên bắt đầu chĩa ống kính máy quay về phía Khải đang ngồi yên lặng ở góc bàn đối diện.
Khải vẫn ngồi im lặng, anh không hề lên tiếng biện hộ, chỉ lặng lẽ nhìn Huy diễn trò với một ánh mắt thương hại sâu sắc.
Trần Ngọc Hà gõ mạnh chiếc búa gỗ xuống bàn chủ tọa, tiếng gõ vang dội khắp cả hội trường rộng lớn, dập tắt mọi tiếng ồn ào.
"Đề nghị ông Trịnh Xuân Huy giữ trật tự và ngồi xuống, buổi điều trần này được điều hành bởi Sở Y tế chứ không phải là sân khấu riêng của ông."
"Sau đây, tôi xin mời bác sĩ Ngô Hoàng Khải, người trực tiếp cầm dao mổ, lên trình bày phân tích chuyên môn độc lập của mình."
Khải đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo blouse trắng vô trùng tinh khiết, anh bước lên bục thuyết trình với phong thái của một bậc thầy y khoa.
Anh không trình chiếu các slide dài dòng, chỉ nhẹ nhàng đặt lên máy chiếu bản kết quả sắc ký của Phân viện Kiểm nghiệm Thuốc Trung ương.
"Thưa Hội đồng chuyên môn và toàn thể quý vị, đây là kết quả kiểm nghiệm hóa lý độc lập của lô thuốc gây mê dùng cho phu nhân Phượng chiều hôm đó."
"Trong mẫu thuốc này chứa hàm lượng chất độc công nghiệp Diethylene Glycol vượt mức cho phép của Tổ chức Y tế Thế giới gấp năm trăm lần."
"Chất độc này trực tiếp gây ra tình trạng co giật cơ học liên tục, suy hô hấp cấp và tăng thân nhiệt ác tính cho bệnh nhân sau ca mổ."
"Hoàn toàn không có bất kỳ vết rách động mạch nào gây mất máu như biên bản phẫu thuật giả do Lê Văn Nam và Trịnh Xuân Huy tạo dựng."
Lời tuyên bố của Khải như một quả bom nguyên tử dội thẳng xuống hội trường, khiến toàn bộ phóng viên và quan khách đồng loạt đứng bật dậy.
Trịnh Xuân Huy mặt cắt không còn một giọt máu, gã giận dữ gào thét lên điên cuồng, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt Khải.
"Vu khống! Đây là kết quả kiểm nghiệm giả mạo do Ngô Hoàng Khải tự mua chuộc bên ngoài để chạy tội cho bản thân gã!"
"Bệnh viện chúng tôi cam kết sử dụng một trăm phần trăm thuốc chính hãng nhập khẩu từ châu Âu rõ ràng!"
Đúng lúc này, Trần Ngọc Hà ra hiệu cho hai chiến sĩ cảnh sát kinh tế mở cửa hông của hội trường tòa án hành chính.
Lê Văn Nam bước vào phòng với chiếc còng số tám lạnh lẽo khóa chặt trên tay dưới sự áp giải của hai cảnh sát mặc thường phục.
Cả hội trường một lần nữa rúng động cấp độ cực lớn, các phóng viên liên tục bấm máy ảnh tạo nên những vầng sáng chớp liên hồi.
Nam bước lên bục nhân chứng, giọng gã run rẩy nhưng vô cùng rõ ràng qua hệ thống loa phát thanh công suất lớn của hội trường.
"Tôi là Lê Văn Nam, nguyên Phó Giám đốc chuyên môn của Bệnh viện Hoàng Gia, tôi xin tự nguyện khai báo toàn bộ tội ác của mình và Trịnh Xuân Huy."
"Chính Trịnh Xuân Huy đã chỉ đạo công ty Hoàng Long nhập lậu toàn bộ thuốc gây mê giả chứa Diethylene Glycol từ biên giới Tây Nam về."
"Mục đích là để rút ruột ngân sách bệnh viện hơn năm mươi tỷ đồng mỗi năm để chuyển sang tài khoản cá nhân ở Singapore."
"Tôi đã trực tiếp làm giả biên bản phẫu thuật động mạch và kết quả xét nghiệm máu dưới sự ép buộc và đe dọa trực tiếp từ Huy."
"Đây là chiếc USB ghi âm toàn bộ các cuộc gọi chỉ đạo và bằng chứng dòng tiền dơ bẩn của Trịnh Xuân Huy chuyển cho tôi."
Lâm Quốc Phát đứng phắt dậy, khuôn mặt chữ điền của vị tỷ phú khét tiếng đỏ gay vì phẫn nộ tột cùng, ông trừng mắt nhìn Huy.
"Trịnh Xuân Huy! Mày dám dùng thuốc giả độc hại bơm vào người vợ tao để ăn cướp tiền của bệnh viện sao? Tao sẽ dùng toàn bộ thế lực để dẫm nát mày!"
Huy hoàn toàn suy sụp, gã quỵ ngã xuống ghế da, chiếc kính gọng vàng rơi xuống đất vỡ tan, hai tay gã ôm lấy đầu nhục nhã.
Khải đứng trên bục thuyết trình, anh nhìn kẻ thù đang quằn quại trong vũng bùn dơ bẩn của tội lỗi với một nụ cười ngạo nghệ tột cùng.
Cơn bão công lý đã chính thức quét sạch toàn bộ những thế lực đen tối nhất của ngành thẩm mỹ Sài thành, đòi lại danh dự sáng ngời cho chiếc áo blouse trắng.