Chương 4: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Tại Sở Y Tế
Trụ sở Sở Y tế Thành phố Hồ Chí Minh nằm trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, Quận 3, rợp bóng mát của những hàng dầu cổ thụ.
Khải bước qua cánh cổng sắt lớn, cảm nhận bầu không khí nghiêm trang và chính trực khác hẳn sự xa hoa giả tạo của Bệnh viện Hoàng Gia.
Anh được người thư ký dẫn lên phòng làm việc của Phó Giám đốc Trần Ngọc Hà trên tầng ba của tòa nhà hành chính cổ kính.
Căn phòng được bài trí vô cùng đơn giản nhưng ngăn nắp, với những tủ tài liệu chứa đầy các báo cáo chuyên ngành y khoa.
Trần Ngọc Hà ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ sồi, cô đang chăm chú đọc tập hồ sơ bệnh án dày cộp của phu nhân Lâm Mỹ Phượng.
Hôm nay cô không mặc sắc phục ngành mà diện một chiếc áo sơ mi lụa trắng đơn giản kết hợp với quần tây đen thanh lịch.
"Mời ngồi, bác sĩ Ngô Hoàng Khải," Hà ngước mắt lên, ánh mắt cô sắc sảo nhưng đã bớt đi vẻ lạnh lùng chuyên nghiệp của ngày hôm qua.
Khải nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, anh đặt chiếc cặp da đựng các tài liệu y khoa cá nhân lên đùi.
Hà khép tập hồ sơ lại, đan hai tay vào nhau và nhìn thẳng vào vị bác sĩ trẻ tuổi đang đối diện với giông bão dư luận.
"Tôi đã đọc kỹ toàn bộ báo cáo từ phía bệnh viện và cả bản tường trình cá nhân do anh gửi lên Sở sáng nay."
"Báo cáo của ông Trịnh Xuân Huy rất hoàn hảo, mọi thông số lâm sàng đều chỉ ra lỗi hoàn toàn thuộc về thao tác phẫu thuật của anh."
"Nhưng với tư cách là một chuyên gia quản lý chất lượng y tế mười năm nay, tôi nhận thấy có điều gì đó không ổn trong bản báo cáo này."
Khải khẽ mỉm cười, ánh mắt anh nhìn Hà đầy sự tôn trọng dành cho một người quản lý có nhãn quan chuyên môn cực kỳ xuất sắc.
"Cảm ơn Phó Giám đốc Hà đã nhận ra điều đó, nếu thực sự có vết rách lớn ở động mạch mặt như Lê Văn Nam mô tả, bệnh nhân đã tử vong ngay trên bàn mổ."
"Động mạch mặt là nhánh lớn cung cấp máu cho vùng đầu mặt cổ, áp lực máu ở khu vực này rất mạnh chứ không thể rỉ rả vô hại suốt bốn tiếng phẫu thuật."
"Hơn nữa, trong suốt ca mổ, chỉ số huyết áp của phu nhân Phượng hoàn toàn duy trì ổn định ở mức 110 trên 70 mmHg."
"Sự cố sụt huyết áp và co giật chỉ xảy ra vào khoảng ba tiếng sau khi ca mổ kết thúc, khi thuốc gây mê đã bắt đầu chuyển hóa hoàn toàn tại gan."
Hà gật đầu đồng tình, cô đứng dậy bước tới bên cửa sổ, nhìn xuống khuôn viên Sở Y tế rợp bóng mát bên dưới.
"Chính xác, nếu là xuất huyết nội do rách động mạch, vùng má và cổ của bệnh nhân phải hình thành một khối tụ máu khổng lồ (hematoma)."
"Nhưng hình ảnh lâm sàng ghi lại lúc cấp cứu chỉ cho thấy tình trạng phù nề lan tỏa (edema) và nổi mẩn đỏ dị ứng toàn thân."
"Đây rõ ràng là một phản ứng phản vệ độ ba, hoặc nguy hiểm hơn là tình trạng nhiễm độc chất gây mê chứa tạp chất cực độc."
Hà quay lại nhìn Khải, giọng nói của cô hạ thấp xuống nhưng cực kỳ nghiêm túc và đanh thép.
"Bác sĩ Khải, tôi sẽ nói thẳng với anh, Sở Y tế đã nhận được nhiều đơn thư tố cáo nặc danh về Bệnh viện Hoàng Gia trong sáu tháng qua."
"Họ bị nghi ngờ sử dụng vật tư y tế trôi nổi, đặc biệt là các loại thuốc gây mê và chất làm đầy (filler) nhập lậu để tối đa hóa lợi nhuận."
"Nhưng Trịnh Xuân Huy có mối quan hệ rất rộng và che giấu các vết tích vô cùng tinh vi, khiến chúng tôi chưa thể tìm ra bằng chứng xác thực."
Khải siết chặt chiếc cặp da, ánh mắt anh bừng lên một tia sáng kiên định, anh hiểu đây chính là cơ hội duy nhất để mình lật ngược thế cờ.
"Tôi hiểu ý cô, tôi có thể giúp cô tìm ra nguồn gốc của lô thuốc gây mê giả đã được sử dụng trong ca phẫu thuật hôm qua."
"Y tá trưởng Oanh của tôi đã bí mật chụp lại vỏ của những lọ thuốc gây mê được dùng cho phu nhân Phượng trước khi chúng bị tiêu hủy."
Hà nhìn Khải đầy kinh ngạc, cô không ngờ vị bác sĩ này lại có sự chuẩn bị kỹ lưỡng và bình tĩnh đến thế giữa cơn bão vu oan.
"Anh thực sự có bằng chứng đó sao? Nếu có được hình ảnh số lô sản xuất, chúng tôi có thể lập tức đối chiếu với hệ thống quản lý dược quốc gia."
Khải mở cặp lấy ra một chiếc USB màu bạc, nhẹ nhàng đặt lên bàn làm việc trước mặt Trần Ngọc Hà.
"Toàn bộ hình ảnh số lô thuốc gây mê, cùng với các video ghi lại hoạt động tráo đổi thuốc ở tầng hầm bệnh viện đều nằm trong này."
Hà cầm chiếc USB lên, ngón tay cô khẽ chạm vào tay Khải, một luồng điện nhẹ mơ hồ lướt qua khiến cả hai đều khẽ giật mình.
Nữ Phó Giám đốc Sở nở một nụ cười hiếm hoi, nụ cười làm bừng sáng cả căn phòng làm việc vốn nghiêm nghị và khô khan.
"Bác sĩ Khải, anh quả thực không chỉ là một phẫu thuật viên giỏi, mà còn là một đối thủ vô cùng đáng sợ đằng sau ánh hào quang y khoa."
"Tôi sẽ ký quyết định thành lập tổ điều tra đặc biệt của Sở Y tế để phối hợp với anh tiến hành bóc trần đường dây này."
"Hãy cẩn thận, Trịnh Xuân Huy khi bị dồn vào đường cùng chắc chắn sẽ dùng những thủ đoạn đê tiện nhất để bảo vệ bản thân gã."
Khải đứng dậy, cúi chào Hà với phong thái vô cùng tự tin, trong lòng anh giờ đây không còn một chút lo lắng hay sợ hãi nào nữa.
"Cảm ơn cô, Phó Giám đốc Hà, tôi tin rằng công lý y khoa sẽ luôn chiến thắng những lợi ích nhóm bẩn thỉu kia."
Khi anh bước ra khỏi phòng làm việc, ánh nắng Sài Gòn rực rỡ chiếu thẳng vào khuôn mặt kiên định của Ngô Hoàng Khải.
Anh biết cuộc chiến sinh tử này chỉ mới bắt đầu, và anh đang có một đồng minh vô cùng sắc bén và chính trực bên cạnh mình.