Chương 7: Ánh Sáng Từ Phòng Lab: Kiểm Định Chất Gây Mê

Phân viện Kiểm nghiệm Thuốc Trung ương tại Thành phố Hồ Chí Minh nằm tĩnh lặng trên đường Quận 5, trung tâm của khu Chợ Lớn cổ kính.

Đây là cơ quan tối cao sở hữu các trang thiết bị phân tích hóa lý và sắc ký khí lỏng hiện đại bậc nhất khu vực phía Nam.

Trần Ngọc Hà đứng trực tiếp trong phòng thí nghiệm cấp cao, mắt cô không rời khỏi hệ thống sắc ký khối phổ liên hợp (LC-MS/MS).

Khải đứng ngay bên cạnh cô, gương mặt anh hằn lên vẻ mệt mỏi sau nhiều đêm thức trắng nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc.

Tiếng quạt gió của các thiết bị phân tích kêu o o đều đều trong không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ gõ nhịp.

Mùi hóa chất đặc trưng và hơi lạnh của hệ thống điều hòa trung tâm phả ra liên tục, tạo nên một cảm giác nghiêm trang, chuyên nghiệp.

Trong khi chờ đợi kết quả sắc ký, Khải khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc trên ngón tay, hồi tưởng về những lời dạy của người thầy y khoa quá cố.

Thầy luôn dặn anh rằng đôi bàn tay của người bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ không chỉ tạo nên cái đẹp, mà trước hết phải là tấm khiên bảo vệ sự sống.

Trần Ngọc Hà khẽ nghiêng đầu nhìn anh, nhận ra sự trầm tư trên khuôn mặt góc cạnh của người bác sĩ tài hoa bị vu oan.

"Anh đang nghĩ về những ngày đầu tiên cầm dao mổ sao, bác sĩ Khải?" Hà cất giọng nhẹ nhàng, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.

Khải quay sang nhìn cô, ánh mắt anh dịu lại, chứa đựng một sự ấm áp hiếm hoi giữa những ngày giông bão cuộc đời.

"Đúng vậy, tôi nhớ đến lời thề Hippocrates mà chúng tôi đã đọc dưới cờ trường đại học y khoa mười năm trước."

"Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày, chiếc áo blouse trắng cao quý này lại bị những kẻ như Trịnh Xuân Huy đem ra làm công cụ đầu cơ bẩn thỉu."

Hà mỉm cười đồng cảm, cô bước lại gần anh hơn một chút, khoảng cách gần đến mức anh có thể ngửi thấy hương nước hoa oải hương dịu nhẹ từ cô.

"Chính vì những kẻ như gã mà những người quản lý như tôi phải luôn giữ cho mình một cái đầu lạnh và một trái tim nóng để bảo vệ ngành y."

Đúng lúc đó, Giáo sư Nguyễn Văn Thạch, Viện trưởng Phân viện, bước ra từ phòng phân tích đặc biệt với một tập tài liệu kết quả đóng dấu mật.

"Phó Giám đốc Hà, bác sĩ Khải, kết quả phân tích định lượng mẫu thuốc gây mê Propofol thu giữ tại Bệnh viện Hoàng Gia đã có rồi."

Giáo sư Thạch tháo kính lão xuống, nét mặt ông vô cùng nghiêm nghị và đầy vẻ lo ngại về mức độ nguy hại của mẫu vật vừa được phân tích.

"Nồng độ hoạt chất chính Propofol trong lọ thuốc chỉ đạt chưa đầy bốn mươi phần trăm so với tiêu chuẩn ghi trên nhãn mác quốc tế."

"Đặc biệt, hệ thống LC-MS/MS phát hiện ra hàm lượng dung môi Diethylene Glycol vượt ngưỡng cho phép của Tổ chức Y tế Thế giới gấp năm trăm lần."

"Đây là một loại hóa chất công nghiệp cực độc thường dùng trong sản xuất dầu phanh và chất chống đông, gây suy thận và suy hô hấp cấp."

"Bệnh nhân Lâm Mỹ Phượng không hề bị suy giảm thể tích tuần hoàn do mất máu cơ học như chẩn đoán ban đầu của bệnh viện."

"Bà ấy bị nhiễm độc cấp tính chất Diethylene Glycol dẫn đến tình trạng co giật cơ học liên tục và sốc phản vệ độ ba cực kỳ nguy kịch."

Nghe đến đây, Trần Ngọc Hà siết chặt hai nắm tay đến mức các khớp ngón tay trở nên trắng bệch vì phẫn nộ tột cùng trước tội ác của Huy.

"Trịnh Xuân Huy đúng là một con quỷ hút máu người! Vì lợi nhuận mà gã sẵn sàng bơm chất độc công nghiệp vào cơ thể bệnh nhân sao?"

Khải nhận lấy tập kết quả kiểm nghiệm, anh lật xem từng biểu đồ phổ sắc ký với một sự bình thản lạnh lùng đáng sợ của một chuyên gia.

"Diethylene Glycol là chất dung môi rẻ tiền thường được các xưởng sản xuất dược phẩm giả ở nước ngoài dùng để thay thế glycerin tinh khiết."

"Huy và Nam biết rõ điều này, nhưng họ nghĩ rằng phản ứng độc chất học sẽ bị che lấp hoàn toàn bởi các triệu chứng của ca mổ lớn."

"Họ định dùng cái chết của phu nhân Phượng để vừa loại bỏ tôi, vừa hợp thức hóa việc xóa bỏ hồ sơ bệnh án gốc chứa thông tin lô thuốc."

Hà quay sang nhìn Khải, giọng nói của cô đanh lại, toát lên sự quyết tâm sắt đá của một người bảo vệ công lý y tế thành phố.

"Bác sĩ Khải, với kết quả kiểm nghiệm pháp lý độc lập này, chúng ta đã có đủ vũ khí để khởi tố vụ án hình sự đối với Trịnh Xuân Huy."

"Nhưng trước đó, chúng ta cần phải tổ chức một buổi điều tra lâm sàng công khai tại Sở Y tế để bóc trần toàn bộ trò bôi nhọ này trước dư luận."

"Tôi muốn bọn chúng phải quỳ xuống nhục nhã trước toàn bộ giới y khoa Sài Gòn và giới truyền thông đại chúng trong buổi điều trần ngày mai."

Trong khi đó, tại văn phòng lộng lẫy của mình ở Quận 1, Trịnh Xuân Huy đang liên tục gọi điện thoại cho các mối quan hệ quyền lực của gã.

Nhưng điều khiến gã bắt đầu cảm thấy hoảng sợ tột cùng là tất cả các số điện thoại quen thuộc đều từ chối bắt máy hoặc trả lời vô cùng hờ hững.

Tin tức về việc kho dược phẩm của Bệnh viện Hoàng Gia bị niêm phong bất ngờ đã lan rộng trong giới thượng lưu và giới đầu tư tài chính.

Cổ phiếu của tập đoàn y tế sở hữu bệnh viện trên sàn chứng khoán HoSE đã giảm sàn liên tục ba phiên, bốc hơi hàng nghìn tỷ đồng.

Huy gầm lên, ném chiếc ly pha lê chứa rượu ngoại đắt tiền vào bức tường đá hoa cương nhập khẩu từ Ý, vỡ tan tành thành trăm mảnh vụn.

"Ngô Hoàng Khải! Trần Ngọc Hà! Hai người muốn dồn tôi vào đường chết sao? Tôi sẽ không để hai người được yên thân đâu!"

Hắn lập tức gọi điện cho Lê Văn Nam, giọng ra lệnh vô cùng hung hãn và tàn nhẫn của một con thú đang bị dồn vào chân tường.

"Nam! Cậu lập tức chuẩn bị hồ sơ chuyển nhượng toàn bộ tài sản của công ty dược phẩm Hoàng Long sang tên người khác ở Campuchia ngay!"

"Nếu sự việc bị vỡ lở, cậu chính là người đứng mũi chịu sào trước pháp luật chứ không phải là tôi đâu, nhớ lấy điều đó!"

Huy cúp máy rụp, không để cho Nam kịp nói lời nào, gã không hề biết rằng lòng trung thành giả tạo của Nam đã chính thức sụp đổ từ giây phút đó.

Khải đứng trên ban công của Phân viện Kiểm nghiệm, nhìn ra dòng xe cộ hối hả của khu Quận 5 sầm uất dưới ánh hoàng hôn đỏ rực.

Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự ngạo nghệ của một thiên tài y khoa chuẩn bị thực hiện mũi khâu quyết định của cuộc đời mình.

"Huy, Nam, trò chơi của hai người đã đến lúc phải hạ màn rồi, hãy chuẩn bị đón nhận hình phạt thích đáng nhất của pháp luật đi."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...