Chương 1: Bản Tường Trình Có Bảy Phút Biến Mất
Hành lang Bệnh viện Trung Tâm Nam Sài Gòn nồng mùi sát khuẩn và mồ hôi người chờ cấp cứu.
Trương Hải Nam đứng ở mép cửa phòng họp chuyên môn, nghe tên mình bị đọc lên trong bản tường trình như một tội danh đã đóng dấu sẵn.
Lưu Đức Thịnh không nói nhiều về bệnh nhân.
Hắn nói về cấp bậc, về bằng chuyên khoa, về quy trình mà hắn bảo Hải Nam đã phá.
Đặng Quỳnh Chi, người từng cùng anh mở phòng phục hồi, ký vào dòng bất lợi nhất: anh tự ý dùng kim khiến ca cấp cứu rối loạn.
Trương Hải Nam đứng trước hội đồng, hai tay đặt trên mép bàn.
Anh không tự nhận mình là thần y, càng không biến kim châm thành phép màu.
Anh nói chậm, rõ từng chữ: trong cấp cứu, mỗi người chỉ được phép làm đúng phần mình được đào tạo và chịu trách nhiệm.
Việc anh làm hôm đó là giữ nhịp sinh tồn trong vài phút chờ hồi sức, không phải thay thế máy sốc điện, không phải phủ nhận phác đồ.
Trên màn hình, điện tâm đồ lúc 21:14, log thuốc bị thiếu bảy phút và bản tường trình có chữ ký thêm sau hiện lên lạnh lẽo, không thương ai và cũng không biết nói dối cho ai.
Hoàng Thanh Vân xuất hiện với tư cách pháp chế của gia đình bệnh nhân.
Cô không bênh Hải Nam, cũng không để Lưu Đức Thịnh diễn vai người bảo vệ y đức.
Cô yêu cầu cung cấp camera phòng trực và log dùng thuốc.
Cách cô hỏi lạnh đến mức không ai dám đáp bằng nước mắt.
Thịnh gõ bút xuống bàn, mạch cổ nổi lên.
Hắn gọi Hải Nam là y sĩ đông y không hiểu cấp cứu, nói bệnh viện không thể để mê tín phá quy trình.
Nhưng khi Thanh Vân yêu cầu hắn đọc lại mốc thời gian, hắn bỏ qua đúng bảy phút.
Có một khoảnh khắc căn phòng im đến mức nghe rõ tiếng máy điều hòa.
Hải Nam nhìn dải điện tâm đồ, thấy lại đường biểu diễn tụt xuống như một sợi dây rơi khỏi tay.
Một bệnh nhân đã chết, và vì thế anh không cho phép mình thắng bằng cách diễn vai người hùng.
Nếu Lưu Đức Thịnh sai, cái sai ấy phải được gọi đúng tên.
Nếu chính anh sai, anh cũng sẽ chịu.
Nhưng anh không chịu chết thay cho một chữ ký bị sửa.
Trong căn phòng ấy có một người đã chết.
Hải Nam biết điều đó nặng hơn mọi oan ức của mình.
Anh không muốn thắng bằng cách biến người mất thành công cụ.
Anh chỉ muốn cái chết ấy được đọc đúng, từng phút, từng nhịp, từng lệnh thuốc.
Đặng Quỳnh Chi ngồi ở hàng ghế đối diện, son môi nhạt hơn mọi ngày.
Mỗi lần Thanh Vân nhắc đến mốc giờ dùng thuốc, cô lại đưa tay nắm chặt mép áo blouse.
Hải Nam từng yêu sự mềm lòng của cô.
Hôm nay, anh chỉ mong cô đủ can đảm nói thật.
Không phải để quay lại.
Có những mối quan hệ chết rồi không cần hồi sức.
Nhưng một hồ sơ y khoa thì phải được cứu khỏi bàn tay bẩn.
Cuối chương, Thanh Vân gửi cho anh bản sao hồ sơ, khoanh đỏ đoạn bị lệch giờ.
Tin nhắn đi kèm chỉ có một câu: “Nếu camera bị sửa, vụ này không còn là tai biến chuyên môn.”