Chương 5: Chủ Tịch Ngưng Tim Trong Khu VIP
Mười giờ đêm, khu VIP báo động.
Chủ tịch Tập đoàn Vạn Thịnh, người đang nằm điều trị sau phẫu thuật, đột ngột rối loạn nhịp rồi ngưng tim.
Tiếng monitor hú lên kéo cả hành lang khỏi giấc ngủ mệt mỏi.
Đội hồi sức chạy đến, nhưng bác sĩ trực chính bị kẹt trong ca khác.
Người nhà hoảng loạn.
Thịnh có mặt nhưng tay hắn run thấy rõ; hắn vừa sợ bệnh nhân chết, vừa sợ phải gọi người mà hắn đang cố đẩy khỏi nghề.
Trương Hải Nam đứng trước hội đồng, hai tay đặt trên mép bàn.
Anh không tự nhận mình là thần y, càng không biến kim châm thành phép màu.
Anh nói chậm, rõ từng chữ: trong cấp cứu, mỗi người chỉ được phép làm đúng phần mình được đào tạo và chịu trách nhiệm.
Việc anh làm hôm đó là giữ nhịp sinh tồn trong vài phút chờ hồi sức, không phải thay thế máy sốc điện, không phải phủ nhận phác đồ.
Trên màn hình, monitor ghi rung thất, xe đẩy hồi sức, thời gian bác sĩ chính đến nơi và thông số khí máu tụt nhanh hiện lên lạnh lẽo, không thương ai và cũng không biết nói dối cho ai.
Thanh Vân nhìn Hải Nam.
Cô không ra lệnh, chỉ hỏi: “Anh biết mình bước vào đó nghĩa là gì không?” Hải Nam biết.
Nếu bệnh nhân chết, hắn sẽ có thêm tội danh.
Nếu anh quay lưng, một người có thể mất cơ hội sống.
Thịnh quát rằng Hải Nam không có quyền chạm vào bệnh nhân.
Người nhà chủ tịch quay sang hỏi: “Vậy ai có quyền cứu ông ấy ngay bây giờ?” Câu hỏi ấy làm Thịnh câm trong nửa giây, nửa giây dài như một hành lang không có cửa thoát.
Có một khoảnh khắc căn phòng im đến mức nghe rõ tiếng máy điều hòa.
Hải Nam nhìn dải điện tâm đồ, thấy lại đường biểu diễn tụt xuống như một sợi dây rơi khỏi tay.
Một bệnh nhân đã chết, và vì thế anh không cho phép mình thắng bằng cách diễn vai người hùng.
Nếu Lưu Đức Thịnh sai, cái sai ấy phải được gọi đúng tên.
Nếu chính anh sai, anh cũng sẽ chịu.
Nhưng anh không chịu chết thay cho một chữ ký bị sửa.
Hải Nam rửa tay, mang găng, nói rõ trước camera: “Tôi chỉ hỗ trợ giữ nhịp sinh tồn trong lúc đội hồi sức thực hiện phác đồ.
Tất cả thao tác ghi nhận.” Anh không bước vào như anh hùng.
Anh bước vào như một người biết giới hạn của mình nhưng không trốn khỏi trách nhiệm.
Đặng Quỳnh Chi ngồi ở hàng ghế đối diện, son môi nhạt hơn mọi ngày.
Mỗi lần Thanh Vân nhắc đến mốc giờ dùng thuốc, cô lại đưa tay nắm chặt mép áo blouse.
Hải Nam từng yêu sự mềm lòng của cô.
Hôm nay, anh chỉ mong cô đủ can đảm nói thật.
Không phải để quay lại.
Có những mối quan hệ chết rồi không cần hồi sức.
Nhưng một hồ sơ y khoa thì phải được cứu khỏi bàn tay bẩn.
Khi anh đặt những cây kim đầu tiên vào điểm hỗ trợ, xe đẩy hồi sức đã tới.
Máy sốc điện sạc lên.
Tiếng người đếm nhịp ép tim vang đều.
Hải Nam không nghe tiếng Thịnh nữa.
Trong căn phòng ấy chỉ còn bệnh nhân, thời gian và từng giây có thể mất.