Chương 10: Người Cứu Sống Không Cần Được Tung Hô

Bệnh viện tổ chức họp báo xin lỗi.

Hải Nam có mặt, nhưng không đứng giữa như một ngôi sao.

Anh yêu cầu nhắc đầy đủ tên điều dưỡng Hạnh, kỹ thuật viên lưu backup, ekip hồi sức khu VIP và gia đình bệnh nhân đã kiên trì đòi dữ liệu.

Phóng viên hỏi anh có tha thứ cho Thịnh và Quỳnh Chi không.

Hải Nam nhìn dải điện tâm đồ được đặt trong hồ sơ, đáp: “Tha thứ là chuyện cá nhân.

Quy trình sai phải được sửa bằng quy trình đúng.”

Trương Hải Nam đứng trước hội đồng, hai tay đặt trên mép bàn.

Anh không tự nhận mình là thần y, càng không biến kim châm thành phép màu.

Anh nói chậm, rõ từng chữ: trong cấp cứu, mỗi người chỉ được phép làm đúng phần mình được đào tạo và chịu trách nhiệm.

Việc anh làm hôm đó là giữ nhịp sinh tồn trong vài phút chờ hồi sức, không phải thay thế máy sốc điện, không phải phủ nhận phác đồ.

Trên màn hình, bản khuyến nghị phối hợp phục hồi Đông Tây y, quy trình lưu log thuốc và trung tâm phục hồi minh bạch mới hiện lên lạnh lẽo, không thương ai và cũng không biết nói dối cho ai.

Thanh Vân đưa cho anh bản dự án mở trung tâm phục hồi phối hợp y học hiện đại và châm cứu chứng cứ.

Cô nói nếu làm, mọi ca phải có hồ sơ, chỉ định, giới hạn thao tác và người giám sát.

Hải Nam mỉm cười.

Đó chính là thứ anh muốn: không thần thánh hóa, không miệt thị, chỉ làm đúng.

Quỳnh Chi rời bệnh viện sau khi nhận kỷ luật.

Cô gửi một lá thư xin lỗi.

Hải Nam đọc xong, cất vào ngăn hồ sơ cũ.

Có những lời xin lỗi nên được lưu lại, không phải để quay về, mà để nhắc người ta cái giá của một chữ ký sai.

Có một khoảnh khắc căn phòng im đến mức nghe rõ tiếng máy điều hòa.

Hải Nam nhìn dải điện tâm đồ, thấy lại đường biểu diễn tụt xuống như một sợi dây rơi khỏi tay.

Một bệnh nhân đã chết, và vì thế anh không cho phép mình thắng bằng cách diễn vai người hùng.

Nếu Lưu Đức Thịnh sai, cái sai ấy phải được gọi đúng tên.

Nếu chính anh sai, anh cũng sẽ chịu.

Nhưng anh không chịu chết thay cho một chữ ký bị sửa.

Hải Nam trở lại phòng khám.

Bệnh nhân đầu tiên là một ông cụ từng tập đi sau tai biến.

Ông cụ không biết hết drama trên mạng, chỉ hỏi: “Hôm nay tập được chưa bác sĩ?” Hải Nam đeo khẩu trang, chỉnh lại găng tay.

“Được.

Nhưng hôm nay mình tập chậm, chắc.”

Đặng Quỳnh Chi ngồi ở hàng ghế đối diện, son môi nhạt hơn mọi ngày.

Mỗi lần Thanh Vân nhắc đến mốc giờ dùng thuốc, cô lại đưa tay nắm chặt mép áo blouse.

Hải Nam từng yêu sự mềm lòng của cô.

Hôm nay, anh chỉ mong cô đủ can đảm nói thật.

Không phải để quay lại.

Có những mối quan hệ chết rồi không cần hồi sức.

Nhưng một hồ sơ y khoa thì phải được cứu khỏi bàn tay bẩn.

Khi tiếng monitor từ phòng tập vang đều, Hải Nam thấy lòng mình lặng xuống.

Anh không cần cả bệnh viện câm lặng vì mình.

Anh chỉ cần mỗi người bệnh bước ra khỏi phòng đều biết họ được chăm sóc bằng sự tử tế có ghi chép, có trách nhiệm và có giới hạn.

---

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...