Chương 2: Thầy Tuấn — Người Không Bỏ Cuộc
Thầy Nguyễn Văn Tuấn — giáo viên piano duy nhất ở thị trấn — là người đầu tiên nói với Huy: "Con vẫn có thể chơi."
Thầy Tuấn không phải nghệ sĩ nổi tiếng — chỉ là thầy dạy piano ở nhà văn hóa huyện, lương ba triệu.
Nhưng thầy đọc mọi tài liệu về pianists khuyết tật: Paul Wittgenstein — nghệ sĩ Áo mất cánh tay phải trong Thế chiến I, vẫn chơi piano một tay; Nicholas McCarthy — sinh ra không có tay phải, tốt nghiệp Royal Academy of Music London.
"Con ơi, người ta mất cả cánh tay mà vẫn chơi.
Con còn bảy ngón — nhiều hơn rất nhiều rồi."
Thầy Tuấn thiết kế bài tập riêng: tay trái đảm nhận nhiều nốt hơn, hai ngón tay phải còn lại (cái và út) tập kéo dãn biên độ rộng nhất có thể.
Mỗi ngày bốn giờ tập — đau, mỏi, chảy máu vết sẹo — nhưng không dừng.
Danh sách chương
Chương 1: Bảy Ngón Tay
Chương 2: Thầy Tuấn — Người Không Bỏ Cuộc
Chương 3: Đau Và Kiên Nhẫn
Chương 4: Cuộc Thi Piano Quốc Gia — Bị Từ Chối
Chương 5: Bước Ngoặt — Giải Nhì Piano Quốc Gia
Chương 6: Du Học Vienna
Chương 7: Bà Ngoại Và Chiếc Quạt Mo
Chương 8: Đối Mặt Quá Khứ — Trở Về Cánh Đồng
Chương 9: Đỉnh Cao — Musikverein Vienna
Chương 10: Thầy Tuấn Ngồi Hàng Ghế Cuối
Chương 11: Quay Về Nhà Văn Hóa Huyện
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...