Chương 2: Hoa — Ngôn Ngữ Đầu Tiên
Mười hai tuổi, Trâm phát hiện: hoa nói được những gì cô không nói.
Bà ngoại trồng hoa hồng trong vườn.
Trâm hái một bông, tặng bạn gái cùng lớp — bạn cười rạng rỡ.
Ngày hôm sau, bạn chơi với Trâm — không cần lời.
Cô bắt đầu học "ngôn ngữ hoa": hoa hồng đỏ là yêu, hoa cúc trắng là tiếc thương, hoa lavender là trung thành, hoa hướng dương là hy vọng.
"Mỗi bông hoa là một câu.
Bó hoa là một bức thư," Trâm viết trong nhật ký.
Trâm tự trồng vườn hoa nhỏ sau nhà — hai trăm gốc.
Mỗi sáng, cô cắt hoa, bó thành bó nhỏ, để trước cổng — ai đi qua thích thì lấy.
Miễn phí.
Hàng xóm gọi cô là "bé hoa câm."
Trâm không biết đó là khen hay chê — nhưng cô thích.
Danh sách chương
Chương 1: Thế Giới Không Có Tiếng
Chương 2: Hoa — Ngôn Ngữ Đầu Tiên
Chương 3: Tiệm Hoa Im Lặng Ra Đời
Chương 4: Khách Hàng Đặc Biệt — Ông Cụ Và Hoa Cho Vợ
Chương 5: Viral — Tiệm Hoa Câm Lặng Nổi Tiếng
Chương 6: Mẹ Và Bàn Tay
Chương 7: Đám Cưới Không Lời
Chương 8: Giải Thưởng Thiết Kế Hoa Quốc Tế
Chương 9: Cuốn Sổ Đầy Chữ
Chương 10: Sáng Mai Ở Đà Lạt
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...