Chương 9: Cuốn Sổ Đầy Chữ

Cuốn sổ nhỏ Trâm mang theo mỗi ngày — cuốn sổ mà cô dùng để "nói" — giờ đã đầy.

Trâm thay sổ mới, nhưng giữ sổ cũ trong tủ kính tiệm.

Hai mươi ba cuốn sổ — hai mươi ba năm im lặng.

Mỗi cuốn đầy chữ: "Cảm ơn," "Xin chào," "Tôi yêu bạn," "Hôm nay trời đẹp," "Tôi buồn."

Mỗi dòng chữ là một câu Trâm không nói được — nhưng đã viết ra, đã gửi đi, đã được đọc.

"Người ta sợ im lặng.

Nhưng tôi sống trong im lặng — và tôi thấy thế giới đẹp hơn khi không ồn ào," Trâm viết ở trang cuối cuốn sổ thứ hai mươi ba.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...