Chương 6: 24 Giờ Đình Chỉ — Áp Lực Từ Mọi Phía
Lúc tám giờ mười lăm phút sáng cùng ngày, thư điện tử đầu tiên đến từ phía đối tác quốc tế.
Khoảnh khắc ấy kéo dài hơn mọi người tưởng. Có người cúi xuống tránh ánh mắt anh, có người vội nhìn sang chỗ khác, còn đối thủ thì siết chặt tay đến trắng bệch. Sự im lặng không làm cảnh dịu đi; nó khiến cái giá của mỗi lời vu khống trước đó hiện rõ hơn, như một vết mực không thể tẩy.
Maersk Line Vietnam gửi công văn khẩn: Trước tình hình HPL bị cơ quan chức năng đình chỉ hoạt động thông quan, chúng tôi đang đánh giá lại toàn bộ điều khoản hợp đồng dịch vụ cảng hiện hành. Nếu trong vòng bốn mươi tám giờ HPL không cung cấp được cam kết pháp lý rõ ràng về việc không liên quan đến vụ việc, chúng tôi buộc phải kích hoạt điều khoản tạm dừng hợp đồng theo khoản 14.2 của Thỏa thuận Dịch vụ Cảng.
Hợp đồng với Maersk trị giá năm mươi triệu USD mỗi năm.
Lúc chín giờ, thư điện tử thứ hai đến từ MSC Mediterranean Shipping Company — tương tự, ngắn gọn hơn: họ đang theo dõi tình hình và đặt câu hỏi về quy trình kiểm soát an ninh nội bộ của HPL.
Lúc chín giờ bốn mươi lăm, một hãng vận tải Hàn Quốc đối tác gọi điện thẳng cho Phó Tổng Giám đốc Kinh doanh — không qua thư ký, không để lại tin nhắn — chỉ nói một câu rồi cúp máy: Chúng tôi cần quyết định trong vòng hôm nay.
Bên ngoài tòa nhà HPL trên đường Điện Biên Phủ, Hải Phòng, mười bốn phóng viên từ chín cơ quan báo chí đã tập trung từ bảy giờ sáng.
Camera, micro, máy chụp ảnh.
Bảo vệ tầng trệt phải đóng cổng phụ và chuyển tất cả lối vào qua cổng chính có chốt kiểm soát.
Hoài An ngồi trong phòng họp tầng năm, mặt quay về phía bảng trắng trống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
Trước mặt cô là: Trưởng phòng Pháp chế Nguyễn Tuấn Khoa, Giám đốc Khai thác Trần Anh Khoa, Trưởng phòng Tài chính Lê Thu Hà, và Lê Gia Bách — ngồi cuối bàn, không có danh thiếp, không có chức danh được giới thiệu chính thức.
Cô nói: Chúng ta có hai mươi bốn giờ trước khi lệnh đình chỉ có thể được gia hạn hoặc nâng cấp. Tôi cần biết: HPL có thực sự không biết gì về sáu container đó không?
Không ai trả lời ngay.
Cô nhìn từng người.
Tôi hỏi thật. Không phải trong tư cách Phó TGĐ — tôi hỏi với tư cách người con của ông Nguyễn Văn Hùng. Nếu có ai biết và không nói, đó là lúc chúng ta chấm dứt mọi thứ.
Bách quan sát phản ứng của từng người.
Trần Anh Khoa — Giám đốc Khai thác — chớp mắt hai lần liên tiếp khi Hoài An nói đến tên sáu container.
Một phản ứng nhỏ.
Anh ghi chú vào điện thoại.
Cuộc họp kết thúc với quyết định: HPL tổ chức họp báo khẩn lúc hai giờ chiều cùng ngày, nội dung chủ động thông báo hợp tác điều tra toàn diện với C03 và Cục Hải quan, đồng thời yêu cầu giám định độc lập toàn bộ hệ thống camera và quy trình tiếp nhận container trong vòng sáu tháng qua.
Lúc mười một giờ, Hoài An đến UBND Thành phố Hải Phòng theo thư mời khẩn của Phó Chủ tịch phụ trách kinh tế.
Cô đi một mình — không mang theo luật sư, không mang theo trợ lý.
Chỉ mang theo bộ hồ sơ hợp tác điều tra mà phòng Pháp chế đã soạn từ sáu giờ sáng.
Trên xe, cô gọi cho cha — ông Nguyễn Văn Hùng đang ở Hà Nội — và nói thẳng: Ba không cần bay về. Con xử lý được. Nhưng con cần ba gọi cho Cục trưởng Cục Hải quan và xác nhận HPL sẵn sàng hợp tác không giới hạn.
Ông già im lặng một giây, rồi nói: Ba tin con.
Đó là điều duy nhất cô cần nghe.