Chương 2: Bà ngoại không phải bằng chứng, nhưng cũng không phải footnote

Marketing của MediCorp muốn đưa bà ngoại tôi vào TVC.

Họ gửi storyboard ba ngày sau khi dừng thông cáo 87%.

Cảnh một:

Một bà cụ tóc bạc đứng trong vườn nghệ lúc bình minh.

Voice-over:

“Sáu mươi năm kinh nghiệm thuốc Nam được khoa học hiện đại đánh thức.”

Cảnh hai:

Tôi mặc blouse trong phòng thí nghiệm.

“Từ bài thuốc gia truyền của bà ngoại tiến sĩ Phạm Ngọc Hà…”

Cảnh ba:

Hộp HepaNova đặt cạnh củ nghệ tươi.

Tôi đọc xong rồi gọi marketing.

“Bà tôi chưa đồng ý xuất hiện.”

“Bên em mới là concept.”

“Và bài thuốc không phải ‘gia truyền của nhà tôi’ theo nghĩa độc quyền.”

“Nhưng chị nói bà chị dùng nghệ và cây thuốc cho người mệt, vàng da…”

“Bà tôi học từ mẹ bà, hàng xóm, người cùng làng và nhiều thứ bà không còn nhớ nguồn.”

“Story ‘tri thức cộng đồng’ khó kể hơn ‘bà ngoại truyền cho cháu’.”

“Khó kể không biến câu dễ kể thành đúng.”

Tôi bắt đầu nhận ra nghiên cứu dược liệu có một vấn đề giống data AI tôi từng đọc trong bài báo: khi kiến thức đi vào hệ thống chuyên môn, nguồn gốc con người rất dễ bị nén lại thành một dòng “traditional use suggests…”.

Ai là người đã biết cây nào dùng thế nào?

Ai thử trước?

Ai trả giá cho những lần sai?

Ai được lợi khi công ty lấy câu chuyện đó bán hàng?

Phòng lab thường ghi tên loài cây, hoạt chất, phương pháp chiết.

Ít khi ghi đủ hành trình kiến thức đã khiến nhà khoa học nghĩ tới cây đó.

Tôi về Thanh Hóa hỏi bà.

“Bà có muốn quay quảng cáo không?”

Bà Lý đang nhổ cỏ cạnh luống nghệ.

“Quảng cáo chi?”

“Công ty muốn kể bà dùng cây thuốc sáu mươi năm, rồi con nghiên cứu.”

“Có tiền không?”

Tôi bật cười.

“Có thể có.”

“Rứa trả.”

“Bà đồng ý à?”

Bà ngồi xuống ghế thấp.

“Khoan.”

“Họ nói bà chữa được bệnh gan à?”

“Không nên nói vậy.”

“Rứa họ nói chi?”

Tôi đọc voice-over.

Bà nghe xong, nhíu mày.

“Bà có biết ‘khoa học đánh thức’ là chi mô.”

“Con cũng ghét câu đó.”

“Bà có ngủ đâu mà đánh thức.”

Tôi cười lớn.

Rồi bà nói một câu làm tôi dừng:

“Mà bài ni cũng không phải của riêng bà.”

“Con biết.”

“Con biết ai dạy bà không?”

“Cụ ngoại?”

“Một phần.”

Bà kể tên ba người phụ nữ tôi chưa từng nghe.

Một bà mụ ở làng bên.

Một người bán thuốc Nam ở chợ cũ.

Một người họ hàng từng sống ở Nghệ An.

Họ trao đổi cây, cách phơi, cách dùng.

Một số kiến thức đúng.

Một số về sau bà bỏ vì thấy người dùng không ổn.

Không có “công thức cổ” nguyên vẹn truyền qua sáu đời.

Có một mạng lưới người thử, nhớ, sửa và kể lại.

Marketing muốn một nhân vật.

Thực tế là một cộng đồng.

Tôi hỏi:

“Nếu công ty bán sản phẩm từ nghiên cứu này, bà nghĩ người ở làng có quyền gì không?”

Bà nhìn tôi.

“Quyền chi?”

“Được ghi nhận. Có thể có lợi ích từ vùng nguyên liệu nếu sau này mua cây ở đây. Hoặc hỗ trợ nghiên cứu cộng đồng.”

Bà xua tay.

“Bà không cần chia cổ phần.”

“Không phải vậy.”

“Rứa con hỏi mấy người khác.”

Đó là điều tôi làm.

Tôi mời sáu người lớn tuổi trong xã từng dùng hoặc biết các bài thuốc tương tự tới nhà văn hóa.

Không gọi là hội thảo khoa học.

Chỉ hỏi:

Họ biết cây gì?

Từ ai?

Dùng trong hoàn cảnh nào?

Có trường hợp nào họ thấy không hợp?

Điều gì họ không chắc?

Tôi bất ngờ vì phần “không chắc” rất nhiều.

Một bác nói:

“Người này uống được, người kia đau bụng.”

Một cô nói:

“Bài cũ có cây giờ tôi không dám dùng nữa.”

Một người khác:

“Ngày trước không có xét nghiệm, thấy đỡ thì bảo đỡ thôi.”

Không ai ở đó nói tri thức truyền thống là chân lý tuyệt đối.

Chính những người ngoài cộng đồng thường romanticize nó hơn người sống với nó.

Tôi ghi lại, nhưng trước khi dùng bất kỳ trích dẫn nào cho nghiên cứu hay truyền thông, hỏi họ có cho phép không.

Một bác nói:

“Nghiên cứu thì ghi. Quảng cáo đừng lấy mặt tôi.”

Một cô đồng ý dùng tên xã nhưng không tên cá nhân.

Bà ngoại tôi nói:

“Nếu quay thì bà nói đúng lời bà, không đọc giấy.”

Tôi mang yêu cầu về MediCorp.

Marketing im vài giây.

“Nếu bà tự nói, mình không control message.”

“Đúng.”

“Bà có thể nói nghiên cứu chưa chứng minh.”

“Bà sẽ nói nếu đúng.”

“Vậy không dùng bà có khi dễ hơn.”

“Cũng được.”

Tôi không cần bà xuất hiện.

Tôi cần họ không lấy bà làm đạo cụ.

Cuối cùng TVC bị bỏ.

Thay vào đó, trang nghiên cứu của MediCorp có một mục về nguồn cảm hứng từ thực hành dược liệu địa phương, ghi rõ tri thức không thuộc độc quyền một cá nhân và không được coi là chứng minh hiệu quả.

Nghe không xúc động.

Nhưng đúng hơn.

Rồi chúng tôi phải giải quyết chuyện nguồn nguyên liệu.

Công thức nghiên cứu dùng chiết xuất chuẩn hóa từ nhiều lô.

Marketing muốn “nghệ Thanh Hóa của bà Lý” để câu chuyện đẹp.

R&D lại thấy nếu phụ thuộc một vườn nhỏ, chất lượng lô sẽ biến động và không đủ sản lượng.

Tôi nói:

“Không được lấy tên địa phương nếu supply chain thực tế không chủ yếu từ đó.”

Procurement nói:

“Vậy có thể xây vùng nguyên liệu.”

Đó là hướng đáng xem.

Nhưng không thể ép nông dân trồng theo giá thấp chỉ vì công ty đem “khoa học” về.

Chúng tôi làm một pilot nhỏ với hợp tác xã địa phương:

Giá mua tối thiểu.

Tiêu chuẩn canh tác rõ.

Không độc quyền đất.

Nông hộ có quyền bán phần ngoài hợp đồng.

Chi phí chuyển đổi được tính.

Và nếu nghiên cứu xác nhận cuối cùng không đủ để thương mại hóa mạnh, hợp đồng nguyên liệu không được biến mất qua đêm.

MediCorp không thích điều cuối.

“Công ty không thể mua mãi nếu dự án chết.”

“Đúng.”

“Vậy cần quỹ chuyển tiếp hoặc thời hạn báo trước, không hứa mua mãi.”

Chúng tôi viết điều khoản sáu tháng chuyển tiếp.

Không hoàn hảo.

Nhưng tốt hơn để người dân trồng một vụ theo lời công ty rồi tự chịu nếu trial thất bại.

Bà ngoại nhìn hợp đồng mẫu, không hiểu hết.

Bà hỏi:

“Nếu thuốc không tốt, nông dân vẫn có người mua nghệ à?”

“Không chắc lâu dài. Nhưng họ có thời gian chuyển.”

“Rứa được hơn.”

Bà nói.

“Nghiên cứu mà bắt người ta trồng xong rồi bỏ chạy thì cũng thất đức.”

Tôi ghi câu đó.

Không đưa vào paper.

Đưa vào plan.

Bởi tri thức của bà không phải bằng chứng lâm sàng.

Nhưng điều đó không có nghĩa bà chỉ nên xuất hiện ở footnote hoặc TVC.

Có những thứ phòng lab cần học từ người ngoài lab không phải về efficacy.

Là cách một dự án nghiên cứu chạm vào cuộc sống người khác trước cả khi nó chứng minh được gì.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...