Chương 5: Bà ngoại không cần luôn đúng

Ba năm sau khi HepaNova dừng launch, MediCorp vẫn còn.

Quang vẫn còn.

Tôi cũng vẫn làm nghiên cứu.

Không ai phá sản vì một trial không đẹp.

Không ai bị còng tay vì muốn một con số marketing hấp dẫn hơn.

Cuộc sống đi tiếp theo cách ít kịch tính nhưng, với tôi, đáng tin hơn.

MediCorp thay quy trình cho các dự án có nghiên cứu do công ty tài trợ.

Scientific review tách khỏi commercial claim review.

Protocol và analysis plan phải lưu phiên bản trước database lock.

Post-hoc analysis vẫn được phép, nhưng không được tự đổi nhãn thành endpoint đã định trước.

Kết quả không thuận lợi có lộ trình publication rõ hơn.

Không phải vì công ty trở thành tổ chức từ thiện khoa học.

Vì Quang có đủ hai vết sẹo để thuyết phục board rằng che một trial hôm nay có thể thành rủi ro lớn hơn ngày mai.

Anh gọi tôi một lần.

“Hà, team mới vừa đưa slide ghi ‘72% người dùng phản hồi tích cực’.”

“Rồi sao?”

“Anh hỏi definition.”

“Tiến bộ.”

“Họ ghét anh.”

“Càng tiến bộ.”

Chúng tôi cười.

Tôi rời vai trò cố vấn thường xuyên của MediCorp, quay về trường nhiều hơn.

Dự án tôi làm tiếp không phải một sản phẩm mới.

Là một kho ghi chép có tên rất khô:

Hồ sơ Nguồn Tri thức Dược liệu Cộng đồng.

Tôi không gọi “ngân hàng bài thuốc cổ”.

Nghe như chúng tôi đi thu gom thứ của người khác rồi cất vào két khoa học.

Mục tiêu nhỏ hơn.

Khi một nhóm nghiên cứu bắt đầu từ tri thức thực hành địa phương, hồ sơ phải ghi:

Ai chia sẻ nếu họ muốn được ghi tên.

Tri thức đến từ cá nhân hay mạng lưới nhiều người.

Người chia sẻ cho phép dùng cho nghiên cứu ở phạm vi nào.

Có cho dùng hình ảnh, câu chuyện trong truyền thông hay không.

Nếu nghiên cứu dẫn tới thương mại, cần quay lại thảo luận gì.

Và quan trọng nhất:

Điều người chia sẻ không chắc.

Tôi giữ một ô riêng cho câu đó.

Không chắc.

Ngày trước tôi xem “không chắc” như phần nhiễu của tri thức dân gian.

Bây giờ tôi coi nó là dấu hiệu trung thực.

Một người nói:

“Cây này nhà tôi hay dùng, nhưng bà bầu thì tôi không dám cho.”

Ghi.

Một người khác:

“Ngày xưa dùng vậy, sau có người đau bụng nên tôi bỏ.”

Ghi.

Một bà lang nói:

“Tôi không biết có phải cây làm người ta đỡ hay người ta tự đỡ.”

Ghi.

Chính những câu đó giúp nhà nghiên cứu đừng biến anecdote thành efficacy claim quá sớm.

Bà ngoại tôi là người khó phỏng vấn nhất.

Tôi hỏi:

“Bà nhớ bài nào hồi xưa bà dùng mà sau bỏ không?”

“Nhiều.”

“Kể con.”

“Không nhớ.”

“Bà vừa nói nhiều.”

“Nhiều mà không nhớ từng cái.”

Tôi thở dài.

Bà cười.

“Nhà khoa học mà nóng tính.”

Cuối cùng tôi không ép trí nhớ của bà thành dataset sạch.

Chỗ nào không nhớ, ghi không nhớ.

Chỗ nào nguồn không rõ, ghi nguồn không rõ.

Kho hồ sơ không đầy những câu chuyện hoàn chỉnh.

Nó đầy khoảng trống.

Tôi thấy tốt.

Khoảng trống giúp người sau biết đâu là chỗ cần hỏi, không phải nơi để tự bịa một lineage đẹp.

Một nhóm sinh viên hỏi tôi:

“Cô Hà, vậy cô còn tin thuốc Nam không?”

Tôi hỏi lại:

“Tin nghĩa là gì?”

“Tin có tác dụng.”

“Cây nào, chế phẩm nào, dùng cho mục tiêu gì, liều nào, người nào?”

Các em cười.

“Cô trả lời kiểu nhà khoa học.”

“Vì câu hỏi của em rộng quá.”

Tôi nói tiếp:

“Có dược liệu chứa các chất có hoạt tính sinh học. Có kinh nghiệm truyền thống đáng nghiên cứu. Có thứ sau khi thử sẽ có bằng chứng tốt hơn. Có thứ không. Có thứ có rủi ro. Không có lý do gom tất cả vào hai hộp ‘thuốc Nam luôn đúng’ hoặc ‘dân gian vô nghĩa’.”

Một sinh viên hỏi:

“Vậy trial HepaNova cô có tiếc không?”

“Có.”

“Vì mất sáu năm?”

“Không mất.”

“Nó trả lời một phần rằng formulation và câu hỏi chúng tôi thử chưa cho bằng chứng như hy vọng.”

“Nếu kết quả không tích cực, sáu năm có đáng?”

Tôi nghĩ.

“Nếu nghiên cứu được làm tử tế và công bố, nó giảm khả năng người khác phải mất thêm sáu năm để lặp đúng niềm tin đó mà không biết.”

“Vậy đáng theo cách khác.”

Cuối buổi, một em hỏi:

“Bà ngoại cô có buồn vì bài thuốc không được chứng minh không?”

Tôi cười.

“Bà ngoại tôi chưa bao giờ cần paper để sống.”

Đúng.

Bà Lý vẫn ở Thanh Hóa.

Tám mươi tuổi.

Không còn đi xa chữa cho người khác.

Vườn nghệ nhỏ hơn vì đầu gối bà đau, không trồng nhiều được.

Một chiều tôi về, thấy bà đang nhổ một cây bị úng.

Tôi ngồi xuống cạnh.

“Bà, con hỏi thật.”

“Lại hỏi.”

“Ngày xưa bà có bao giờ cho ai uống nghệ rồi họ không đỡ không?”

“Có chứ.”

“Sao bà không kể con từ đầu?”

Bà nhìn tôi như nhìn đứa cháu chậm hiểu.

“Con có hỏi đâu.”

Tôi im.

Sáu năm đầu nghiên cứu, tôi hỏi:

Ai đỡ?

Bài dùng thế nào?

Có thể chiết hoạt chất gì?

Tôi ít hỏi:

Ai không đỡ?

Ai không dùng được?

Khi nào bà dừng?

Ngay từ câu hỏi đầu, tôi đã chọn dữ liệu phù hợp với câu chuyện mình muốn xây.

Không cố ý.

Nhưng bias không cần ác ý để tồn tại.

Tôi hỏi:

“Bà có thấy con làm sai không?”

“Sai chi?”

“Con từng muốn chứng minh bà đúng.”

Bà cười.

“Bà không cần con chứng minh bà đúng.”

“Vậy bà muốn gì?”

Bà chỉ đám cây.

“Cái chi tốt thì giữ.”

“Cái chi không tốt thì bỏ.”

“Không biết thì nói không biết.”

Tôi nghĩ tới protocol.

Model card.

Consent.

Negative result.

Cả đời nghiên cứu của tôi có thể gói trong ba câu của bà.

Tối đó, tôi mở lab notebook mới.

Trang đầu không ghi:

Dự án thuốc mới từ bài thuốc bà ngoại.

Tôi viết:

Câu hỏi mới: những thực hành dược liệu nào đang được cộng đồng dùng, bằng chứng và khoảng trống an toàn hiện có là gì, và câu nào đáng được nghiên cứu tiếp?

Không có tên sản phẩm.

Không target doanh thu.

Không giả thuyết rằng bà ngoại đúng.

Chỉ một câu hỏi.

Trên bàn cạnh sổ là củ nghệ bà vừa đào.

Nó không phải thuốc đã được chứng minh chỉ vì bà trồng.

Nó cũng không vô giá trị chỉ vì trial của tôi không đạt.

Nó là một cây, một phần của tri thức sống, một nguồn câu hỏi và có thể là nguồn của những thứ khoa học còn phải kiểm tra rất lâu.

Tôi từng nghĩ tôn trọng bà nghĩa là chứng minh bài bà dùng có hiệu quả.

Bây giờ tôi hiểu tôn trọng bà còn là đủ trung thực để nói khi dữ liệu không ủng hộ câu chuyện đẹp nhất về bà.

Bà ngoại không cần luôn đúng để đáng được lắng nghe.

Và khoa học không cần luôn cho kết quả tích cực để đáng được làm.

— HẾT —

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...