Chương 8: Sự Thật Sau Ba Năm

Tối hôm đó, tôi và Mai không về biệt thự.

Chúng tôi quay lại căn hộ nhỏ bên quận 4.

Trên đường đi, cô không nói gì.

Tôi cũng không.

Có những cuộc chiến khi kết thúc không đem lại nhẹ nhõm ngay.

Nó chỉ để lại một khoảng trống rất lớn, nơi những điều chưa nói bắt đầu vang lên.

Mai ngồi xuống ghế sofa cũ, tháo giày cao gót.

Tôi rót cho cô ly nước.

Cô nhận lấy.

“Bây giờ anh nói được chưa?”

Tôi ngồi đối diện.

“Được.”

Tôi kể cho cô nghe từ đầu.

Cha tôi là người sáng lập Thiên Long Holdings, một tập đoàn đầu tư không thích xuất hiện trước truyền thông.

Năm tôi hai mươi sáu tuổi, ông mất vì bệnh.

Lúc đó, Thiên Long rơi vào cuộc chiến nội bộ.

Một nhóm cổ đông muốn bán rẻ tài sản, chia nhỏ tập đoàn.

Tôi trở về từ Singapore, tiếp quản cổ phần của cha, nhưng không công khai thân phận.

Phạm Nghĩa đứng ra điều hành bề nổi, còn tôi xử lý các thương vụ phía sau.

“Tại sao phải giấu cả em?”

Mai hỏi, giọng bình tĩnh hơn tôi nghĩ.

“Ban đầu vì an toàn.

Sau đó vì anh sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ em nhìn anh khác đi.”

Cô cười khẽ.

“Anh nghĩ em yêu anh vì anh nghèo à?”

Tôi im lặng.

Cô đặt ly nước xuống.

“Hoàng, vấn đề không phải anh giàu hay nghèo.

Vấn đề là trong ba năm, có rất nhiều lúc em thấy anh bị xúc phạm, em đau thay anh.

Em nghĩ mình đang cùng anh chịu một cuộc sống khó khăn.

Nhưng hóa ra anh có thể bước ra bất cứ lúc nào.”

Câu đó khiến tôi không đáp được.

Mai tiếp:

“Em không trách anh giàu.

Em trách anh để em yêu một nửa sự thật.”

Tôi cúi đầu.

“Anh xin lỗi.”

“Em biết anh có lý do.

Nhưng lý do đúng không làm cảm giác bị giấu nhẹ đi.”

Tôi gật đầu.

“Anh hiểu.”

Cô nhìn tôi rất lâu.

“Hôm nay, khi anh hỏi em muốn làm gì, em biết anh vẫn tôn trọng em.

Điều đó cứu lại rất nhiều thứ.

Nhưng em cần thời gian.”

Tôi cảm thấy tim mình trầm xuống.

“Em muốn xa anh một thời gian?”

Mai lắc đầu.

“Không.

Em muốn anh ở lại.

Nhưng từ hôm nay, không còn bí mật kiểu đó nữa.”

Tôi lấy từ túi áo ra một chiếc USB, đặt lên bàn.

“Trong này là toàn bộ hồ sơ pháp lý về anh, Thiên Long, tài sản, cổ phần, những thứ liên quan đến em với tư cách vợ anh.

Anh định đưa em sau khi mọi chuyện ổn, nhưng anh không muốn chậm thêm nữa.”

Mai nhìn chiếc USB, rồi nhìn tôi.

“Anh không sợ em lấy tiền của anh à?”

Tôi cười nhẹ.

“Em mà muốn tiền, ba năm trước đã không cưới anh.”

Cô im lặng một lúc rồi bật cười.

Nụ cười rất nhỏ, nhưng đủ để căn phòng bớt lạnh.

Tôi nói:

“Anh cũng đã chuẩn bị giấy ủy quyền để em có quyền kiểm tra những gì cần kiểm tra.

Không phải vì anh muốn em quản tiền, mà vì anh muốn em có quyền biết.”

Mai cầm chiếc USB lên.

“Em không cần quản hết.

Em chỉ cần anh đừng biến em thành người ngoài.”

“Ừ.”

Cô dựa lưng vào ghế, mệt mỏi nhắm mắt.

“Anh biết hôm nay em buồn nhất điều gì không?”

“Gia đình em?”

“Không hẳn.

Em buồn vì phát hiện ra nếu anh không phải chủ tịch Thiên Long, có lẽ mẹ em sẽ không bao giờ xin lỗi.”

Tôi ngồi xuống cạnh cô.

“Vậy mình đừng vội tha thứ thay họ.”

Mai mở mắt.

“Anh không giận họ à?”

“Có.”

“Vậy sao anh vẫn cứu?”

Tôi nhìn ra cửa sổ.

Bên kia sông, thành phố vẫn sáng.

“Vì anh không muốn em sau này phải sống với câu hỏi: nếu hôm đó mình cứu, mọi chuyện có khác không.”

Mai quay sang nhìn tôi.

“Anh cứu vì em?”

“Không chỉ vì em.

Đắc Phát còn hơn bốn trăm nhân viên.

Nhà cung cấp nhỏ.

Khách hàng đã đặt tiền.

Nếu phá sản ngay, người chịu đau không chỉ là nhà em.”

Mai im lặng.

Rồi cô tựa đầu lên vai tôi.

“Em vẫn giận anh.”

“Anh biết.”

“Nhưng em cũng thương anh.”

Tôi khẽ nắm tay cô.

“Anh biết.”

“Đừng có cái gì cũng anh biết.”

Tôi bật cười.

“Dạ, vợ.”

Cô nhéo tay tôi.

“Chủ tịch mà ngoan vậy?”

“Ở công ty anh là chủ tịch.

Ở nhà anh vẫn là người bị em bắt đi đổ rác.”

Mai cuối cùng cũng cười thật.

Ngoài kia, thành phố đi qua một đêm dài.

Trong căn hộ nhỏ, chúng tôi bắt đầu học lại cách thành thật với nhau.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...