Chương 6: Sổ Sách Hai Màu
Tôi không thích những màn lộ thân phận.
Nó ồn ào, rẻ tiền, và thường khiến người ta chú ý sai trọng tâm.
Nhưng có những kẻ chỉ chịu nghe sự thật khi sự thật mặc vest đắt tiền, đi cùng luật sư, và có quyền ký vào sinh tử của họ.
Tôi đứng trên bục, nhìn xuống cả phòng.
Ba ngày trước, cũng trong khách sạn này, tôi bị đuổi ra ngoài như một vết bẩn.
Hôm nay, chính những người đó ngồi bên dưới, không ai dám thở mạnh.
Tôi mở tập hồ sơ đầu tiên.
“Đắc Phát không phải một công ty sạch hoàn toàn.
Quản trị yếu, dòng tiền lộn xộn, dự án dàn trải.
Nhưng nếu chỉ như vậy, công ty chưa đến mức chết.”
Màn hình chuyển sang bảng hợp đồng.
“Từ mười tám tháng trước, Công ty Đình Long bắt đầu ký các hợp đồng phụ với Đắc Phát.
Tư vấn pháp lý, khảo sát địa chất, môi giới vật liệu, xử lý mặt bằng.
Tổng giá trị: sáu mươi tám tỷ.”
Long siết chặt hàm.
Tôi bấm điều khiển.
“Một phần tiền chuyển qua Công ty Minh Khang.
Người đại diện pháp luật: Lê Văn Khoa.”
Mọi ánh mắt đổ dồn vào Khoa.
Cậu ta bật khóc ngay tại chỗ.
“Em không biết!
Anh Long nói chỉ mượn tên em để làm thủ tục.”
Ông Đắc run giọng:
“Mày ký mà không đọc?”
Khoa ôm đầu.
“Con nợ tiền.
Anh Long nói nếu không ký, người ta sẽ đến nhà đòi…”
Bà Tuyết ngã ngồi xuống ghế.
Tôi tiếp tục:
“Sau khi nhận tiền, Minh Khang chuyển tiếp cho hai công ty tư vấn.
Hai công ty này không có nhân sự, không có văn phòng thật, không có hoạt động kinh doanh thực tế.
Tiền cuối cùng quay về tài khoản do người thân của Vũ Đình Long kiểm soát.”
Long đập bàn.
“Bịa đặt!”
Tôi nhìn hắn.
“Anh có thể kiện.”
Long cứng họng.
Tôi mở hồ sơ thứ hai.
“Đây là lời khai có công chứng của bà Nguyễn Thu Hà, kế toán trưởng cũ của Công ty Đình Long.
Bà Hà giữ bản sao sổ sách nội bộ, email chỉ đạo thanh toán, và file đối chiếu doanh thu thật.”
Màn hình hiện lên một đoạn email.
Người gửi: Vũ Đình Long.
Nội dung: “Chuyển khoản qua Minh Khang, tránh để Đắc Phát nhìn thấy dòng về Đình Long.”
Trong phòng có người chửi thề.
Long tái mặt.
Luật sư của hắn ghé tai nói gì đó, nhưng hắn hất ra.
“Tài liệu điện tử có thể làm giả.”
Tôi gật đầu.
“Đúng.
Vì vậy chúng tôi đã gửi toàn bộ cho đơn vị giám định độc lập và cơ quan chức năng.
Hôm nay tôi không kết luận anh phạm tội.
Tôi chỉ kết luận một việc: Thiên Long sẽ không chấp nhận bất kỳ phương án cứu nợ nào có sự tham gia của Vũ Đình Long và các công ty liên quan.”
Tôi quay sang ông Đắc.
“Bố.”
Ông Đắc giật bắn khi nghe tôi gọi.
Tôi nói chậm rãi:
“Đắc Phát nguy hiểm không chỉ vì nợ.
Mà vì bố đã để người ngoài bước vào công ty thông qua sự sĩ diện của mẹ, sự bất tài của Khoa, và sự chủ quan của chính bố.”
Mặt ông Đắc đỏ lên rồi tái đi.
Nếu là trước đây, ông đã đập bàn mắng tôi hỗn.
Nhưng hôm nay, ông chỉ cúi đầu.
Tôi nhìn xuống hàng ghế họ hàng.
“Còn các cô chú góp vốn vào dự án Long An, mọi người nghĩ mình là nạn nhân.
Nhưng nhiều người trong số các cô chú đã nhận lãi ngoài hợp đồng, nhận cam kết lợi nhuận không khai báo, và ép Đắc Phát chi trước để giữ suất đầu tư.”
Một bà cô đứng dậy, giọng run:
“Hoàng à, cô… cô chỉ tin lời người nhà.”
Tôi nhìn bà.
“Lúc cô nhận tiền, cô gọi tôi là người ngoài.”
Bà ngồi phịch xuống.
Không ai dám nói nữa.
Long bỗng bật cười.
Tiếng cười của hắn khô khốc.
“Hay.
Rất hay.
Trần Hoàng, cậu giấu thân phận ba năm, chịu nhục ba năm, bây giờ đứng đây làm thẩm phán đạo đức.
Cậu cao thượng quá.”
Hắn chỉ vào tôi.
“Nếu cậu là chủ tịch Thiên Long, tại sao không cứu nhà vợ từ đầu?
Tại sao để họ quỳ?
Tại sao chờ đến khi Mai đau khổ mới xuất hiện?”
Câu hỏi đó khiến cả phòng im lặng.
Mai nhìn tôi.
Tôi đặt micro xuống một chút.
Đây là câu tôi nợ cô.
Tôi nói:
“Ban đầu, tôi đã ký nháp phương án giãn nợ cho Đắc Phát.
Trước cả tiệc thọ.”
Ông Đắc ngẩng lên.
Bà Tuyết run rẩy.
Tôi tiếp:
“Tôi định giúp mà không công bố thân phận.
Vì tôi không muốn Mai bị kẹt giữa chồng và gia đình.
Nhưng sau tiệc thọ, tôi nhận ra nếu tôi cứu ngay, mọi người sẽ không biết mình sai ở đâu.
Mẹ sẽ tiếp tục khinh Mai vì cô ấy chọn tôi.
Khoa sẽ tiếp tục phá tiền.
Long sẽ tiếp tục đào bẫy khác.
Còn bố sẽ tiếp tục nghĩ công ty mình sụp vì vận xui.”
Tôi nhìn Mai.
“Anh sai vì đã giấu em.
Nhưng anh không sai khi dừng lại để nhìn rõ ai đang thật sự hại gia đình em.”
Mai đỏ mắt, nhưng cô không quay đi.
Long cười nhạt.
“Nghe cảm động thật.
Nhưng cuối cùng cậu cũng chỉ là kẻ dùng tiền để ép người khác cúi đầu.”
Tôi nhìn hắn.
“Không.
Tôi dùng bằng chứng.”
Cửa phòng họp mở ra.
Hai người mặc thường phục bước vào cùng một cán bộ thuế và đại diện điều tra kinh tế.
Không còng tay.
Không ồn ào.
Chỉ là một tờ giấy triệu tập và yêu cầu phối hợp làm việc.
Người đi đầu nói:
“Ông Vũ Đình Long, chúng tôi mời ông về làm việc liên quan đến đơn tố giác hành vi trốn thuế, lập công ty trung gian để chuyển dịch dòng tiền, và huy động vốn trái quy định tại hai dự án bất động sản.”
Long lùi lại.
“Không… các người không có quyền…”
Người kia đưa giấy.
“Ông có quyền mời luật sư.”
Luật sư của Long lập tức đứng lên, nhưng sắc mặt cũng rất xấu.
Long quay sang nhìn tôi, mắt đỏ ngầu.
“Mày giăng bẫy tao?”
Tôi đáp:
“Không.
Anh tự đi vào cái bẫy anh đào cho người khác.”
Hắn bị mời ra khỏi phòng.
Khi đi ngang qua Mai, hắn dừng lại.
“Mai, em sẽ hối hận.
Một thằng đàn ông giấu em ba năm, em nghĩ nó thật lòng à?”
Mai nhìn hắn.
“Ít nhất anh ấy chưa từng bán tôi như một điều kiện thương mại.”
Long câm lặng.
Cửa đóng lại.
Trong phòng, không khí như bị rút sạch.
Phạm Nghĩa bước tới đưa tôi tập hồ sơ cuối cùng.
“Chủ tịch, đến phần phương án xử lý Đắc Phát.”
Tôi cầm lấy.
Ông Đắc, bà Tuyết, Khoa, và cả họ nhà Lê cùng nhìn tôi.
Trong mắt họ giờ không còn khinh thường.
Chỉ còn sợ.