Chương 3: Người Đàn Ông Ở Căn Hộ Cũ

Mai tìm thấy tôi ở căn hộ cũ bên quận 4.

Đó là nơi tôi từng thuê trước khi cưới cô.

Sau này chuyển về nhà họ Lê theo yêu cầu của bố mẹ vợ, căn hộ vẫn để trống.

Thỉnh thoảng tôi về đây làm việc, đọc sách, hoặc đơn giản là thở.

Khi Mai gõ cửa, tôi vừa pha xong một ấm trà.

Cô đứng ngoài hành lang, mắt đỏ, tóc hơi rối vì gió.

“Anh không nghe điện thoại em.”

Tôi mở cửa rộng hơn.

“Anh xin lỗi.”

Cô bước vào, nhìn quanh căn phòng nhỏ.

Bàn gỗ cũ.

Kệ sách.

Một chiếc laptop.

Một chậu cây héo một nửa vì tôi quên tưới.

Mai đặt túi xuống ghế.

“Anh định trốn em đến bao giờ?”

Tôi rót trà cho cô.

“Anh không trốn em.

Anh chỉ cần xử lý vài việc.”

“Việc gì?”

Tôi im lặng.

Mai nhìn tôi rất lâu.

“Có phải anh biết chuyện công ty ba em nợ hai trăm tỷ không?”

“Ừ.”

“Anh biết từ bao giờ?”

“Từ trước tiệc thọ.”

Mắt cô tối lại.

“Vậy tại sao anh không nói?”

Tôi đặt ly trà xuống bàn.

“Vì ban đầu anh định giúp trong im lặng.”

Mai sững người.

“Anh giúp bằng cách nào?”

Tôi không đáp ngay.

Có những sự thật, khi nói ra quá sớm, sẽ giống một lời khoe khoang.

Có những bí mật, giấu càng lâu, càng giống phản bội.

Tôi từng nghĩ mình có thể chờ thêm một chút.

Chờ khi mọi chuyện xong xuôi, tôi sẽ nói với Mai tất cả: tôi không phải nhân viên hành chính, Thiên Long không phải công ty tôi “biết sơ”, và ba năm qua, tôi dùng một thân phận bình thường không phải để thử lòng cô.

Mà để bảo vệ cô khỏi một cuộc chiến cổ phần kéo dài từ ngày cha tôi mất.

Nhưng bây giờ, cuộc chiến ấy đã đi tới nhà họ Lê.

Tôi hỏi:

“Mai, em có tin anh không?”

Cô cười buồn.

“Anh hỏi câu đó sau khi giấu em nhiều chuyện?”

Tôi cúi đầu.

“Anh biết anh sai.”

Cô ngồi xuống đối diện tôi.

“Vậy nói em nghe.

Anh đang làm gì?”

Tôi mở laptop, xoay màn hình về phía cô.

Trên đó là sơ đồ dòng tiền giữa Đắc Phát, Công ty Đình Long, và bốn công ty vệ tinh.

Mai nhìn những mũi tên chồng chéo, sắc mặt dần thay đổi.

“Đây là gì?”

“Ba năm qua, Đắc Phát không chỉ khó khăn vì thị trường.

Có người cố tình kéo công ty vào bẫy nợ.

Long dùng các hợp đồng phụ, khoản ứng trước, và công ty trung gian để rút dòng tiền khỏi Đắc Phát.

Khoa đứng tên một trong các công ty đó.”

Mai đưa tay che miệng.

“Khoa biết không?”

“Có thể không hiểu hết.

Nhưng cậu ấy có ký.”

Cô nhắm mắt.

“Trời ơi.”

Tôi nói tiếp:

“Long không đến để cứu nhà em.

Hắn đến để lấy Đắc Phát với giá rẻ, lấy dự án Long An, và lấy cả em như một chiến lợi phẩm.”

Mai run giọng:

“Anh biết hết những chuyện này bằng cách nào?”

Tôi nhìn cô.

“Vì khoản nợ của Đắc Phát hiện nằm trong tay Thiên Long.”

“Em biết.

Nhưng anh…”

Cô dừng lại.

Trong mắt cô hiện lên một suy đoán mà cô không dám nói ra.

Tôi chưa trả lời trực tiếp.

“Ngày mai, đại diện Thiên Long sẽ đến nhà em làm việc.

Em đừng để bố mẹ ký bất kỳ văn bản nào Long đưa.

Đặc biệt là giấy chuyển nhượng cổ phần và quyền dự án.”

Mai nhìn tôi, mắt đỏ hơn.

“Hoàng, anh là ai?”

Câu hỏi đó nhẹ, nhưng rơi xuống giữa chúng tôi như một tảng đá.

Tôi đứng dậy, đi tới ngăn tủ, lấy ra một phong bì màu nâu.

Bên trong là giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi, vài tấm ảnh cưới, và một chiếc nhẫn nam tôi ít khi đeo.

Tôi đặt phong bì trước mặt cô.

“Anh là chồng em.

Điều này chưa từng giả.”

“Em không hỏi cái đó.”

“Anh biết.”

Tôi hít sâu.

“Mai, có những chuyện anh muốn tự mình nói với em, không phải để em nghe từ người khác.

Nhưng tối nay, nếu anh nói hết, em sẽ phải chọn đứng giữa anh và gia đình em ngay lập tức.

Anh không muốn ép em.”

Mai bật cười, nước mắt rơi xuống.

“Cả nhà em đang ép em ly hôn.

Long đang ép em cưới hắn.

Bây giờ anh cũng nói không muốn ép em, nhưng lại bắt em tin anh trong khi anh không nói rõ.”

Câu đó đâm thẳng vào tôi.

Tôi ngồi xuống trước mặt cô.

“Anh xin lỗi.”

Cô quay mặt đi.

Một lúc lâu sau, cô hỏi:

“Nếu em không tin anh thì sao?”

“Anh vẫn bảo vệ em.”

“Nếu em chọn gia đình em?”

“Anh vẫn bảo vệ em.”

“Nếu em giận anh?”

Tôi nhìn cô.

“Anh vẫn là chồng em.”

Mai im lặng.

Rồi cô lau nước mắt, đứng dậy.

“Ngày mai em sẽ về nhà.

Em sẽ ngăn họ ký giấy với Long.

Nhưng Hoàng…”

Cô nhìn tôi, giọng rất khẽ.

“Sau chuyện này, em muốn nghe toàn bộ sự thật.

Không giấu nữa.”

Tôi gật đầu.

“Anh hứa.”

Mai đi ra cửa.

Trước khi rời đi, cô dừng lại.

“Anh có về nhà không?”

Tôi đáp:

“Ngày mai.”

“Với tư cách gì?”

Tôi nhìn cô.

“Với tư cách người đàn ông họ đã đuổi khỏi tiệc thọ.”

Mai nhìn tôi thêm một giây, rồi mở cửa bước ra.

Căn phòng nhỏ lại yên tĩnh.

Điện thoại tôi rung lên.

Phạm Nghĩa gửi đến một tin nhắn:

“Đã xác nhận.

Long dùng Khoa đứng tên Công ty Minh Khang để nhận tiền từ Đắc Phát.

Kế toán trưởng cũ của Long đồng ý làm chứng.”

Tôi trả lời:

“Chuẩn bị cuộc họp chủ nợ.”

Ông ấy nhắn lại:

“Có công bố thân phận của anh không?”

Tôi nhìn tấm ảnh cưới trên bàn.

Trong ảnh, Mai cười rất dịu.

Tôi gõ một dòng:

“Nếu Long ép đến cùng, công bố.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...