Chương 7: Cả Họ Lê Quỳ Xuống

Tôi đặt tập hồ sơ lên bàn.

“Đắc Phát có hai con đường.”

Không ai dám chớp mắt.

“Một: Thiên Long xử lý tài sản bảo đảm theo hợp đồng.

Biệt thự, nhà xưởng, lô đất Long An, toàn bộ sẽ được bán để thu hồi nợ.

Công ty phá sản, các cổ đông mất vốn, người lao động chờ thanh lý.”

Một tiếng nức nở vang lên từ hàng ghế sau.

Là một cô họ của Mai, người đã góp ba tỷ vào dự án Long An.

Tôi tiếp:

“Hai: Thiên Long tái cấu trúc Đắc Phát.

Khoản nợ hai trăm tỷ được giãn trong mười năm.

Lãi suất giảm.

Công ty giữ lại hoạt động.

Nhưng quyền kiểm soát tài chính chuyển sang ban giám sát độc lập do Thiên Long chỉ định.”

Ông Đắc gần như lao tới.

“Hoàng, chọn phương án hai đi con.

Bố xin con.”

Mẹ vợ tôi đứng dậy, nước mắt trào ra.

“Hoàng, mẹ sai rồi.

Mẹ sai thật rồi.

Mẹ không nên khinh con, không nên ép Mai.

Con cứu nhà mình với.”

Khoa quỳ sụp xuống đầu tiên.

“Anh rể, em xin anh.

Em ngu, em tham, em nghe lời Long.

Anh cho em một cơ hội.”

Rồi bà Tuyết quỳ xuống.

Tiếng đầu gối chạm nền vang lên khô khốc.

“Con ơi, mẹ xin lỗi.”

Ông Đắc đứng run rẩy vài giây, rồi cũng quỳ xuống.

Người đàn ông từng chỉ tay đuổi tôi khỏi tiệc thọ, giờ cúi đầu trước mặt tôi.

Nhưng chuyện chưa dừng ở đó.

Hàng ghế sau, bà cô họ đứng lên, vừa khóc vừa quỳ.

“Hoàng, cô xin con.

Tiền đó là tiền dưỡng già của cô.”

Một ông chú khác cũng quỳ xuống.

“Chú sai rồi.

Chú không nên hùa theo khinh con.”

Rồi thêm một người.

Hai người.

Năm người.

Cả một hàng họ nhà Lê quỳ xuống trong phòng họp khách sạn.

Đúng nơi ba ngày trước họ cười tôi không xứng ngồi cùng mâm.

Mai đứng bên cạnh tôi, mặt tái đi.

Cô không vui.

Không ai tử tế thật sự thấy vui khi người thân mình quỳ.

Tôi đặt hồ sơ xuống, bước khỏi bục.

“Đứng dậy.”

Không ai dám đứng.

Tôi nói lại, giọng nặng hơn:

“Tôi nói, đứng dậy.”

Ông Đắc ngẩng lên.

“Con không tha thứ, bố không dám đứng.”

Tôi nhìn ông.

“Bố quỳ vì sợ mất công ty, hay vì thật sự thấy mình sai?”

Ông nghẹn lại.

Tôi quay sang bà Tuyết.

“Mẹ quỳ vì thương Mai, hay vì biệt thự này sắp bị thu hồi?”

Mặt bà trắng bệch.

Tôi nhìn Khoa.

“Cậu quỳ vì hối hận, hay vì sợ bị điều tra cùng Long?”

Khoa bật khóc.

Tôi nói chậm rãi:

“Quỳ không làm người ta tử tế hơn.

Nó chỉ làm đầu gối đau.”

Cả phòng im lặng.

Tôi quay sang Mai.

“Em muốn anh làm gì?”

Mai nhìn tôi.

Câu hỏi này đáng lẽ phải thuộc về cô ngay từ đầu.

Ba năm qua, cô là người bị kẹt giữa hai phía.

Gia đình khinh chồng cô, chồng cô giấu thân phận với cô.

Mọi người đều nhân danh yêu thương để kéo cô về phía mình.

Tôi không muốn tiếp tục làm vậy.

Mai bước tới trước mặt bố mẹ.

“Ba, mẹ.”

Bà Tuyết khóc nấc.

“Mai, mẹ xin lỗi.

Mẹ sai rồi.

Mẹ không nên ép con ly hôn.”

Mai hỏi:

“Nếu hôm nay anh Hoàng vẫn là nhân viên lương mười hai triệu, mẹ có xin lỗi không?”

Bà Tuyết cứng người.

Không trả lời được.

Mai cười buồn.

“Vậy là mẹ chưa xin lỗi con.

Mẹ chỉ xin lỗi Chủ tịch Thiên Long.”

Câu đó khiến cả phòng lạnh đi.

Ông Đắc cúi gằm mặt.

Mai quay sang bố.

“Ba từng nói anh ấy làm ba mất mặt.

Nhưng ba có biết điều gì làm con mất mặt nhất không?”

Ông Đắc khàn giọng:

“Là ba.”

“Là việc cả nhà mình đo giá trị một con người bằng tiền.

Là việc mẹ sẵn sàng dùng hôn nhân của con đổi lấy khoản nợ.

Là việc Khoa lấy tiền của con đi trả nợ cờ bạc rồi vẫn gọi chồng con là ăn bám.”

Khoa cúi rạp xuống.

“Chị, em xin lỗi…”

Mai lau nước mắt.

“Em không cần dập đầu.

Em cần lớn lên.”

Cô quay lại nhìn tôi.

“Anh Hoàng, em không muốn anh xóa nợ cho họ.”

Bà Tuyết hoảng hốt.

“Mai!”

Mai không nhìn mẹ.

“Nợ thì phải trả.

Sai thì phải sửa.

Nếu anh xóa hết, họ sẽ chỉ nhớ hôm nay họ may mắn, không nhớ mình đã sai.”

Tôi gật đầu.

“Vậy em muốn thế nào?”

Mai hít sâu.

“Cho Đắc Phát một cơ hội.

Nhưng phải có điều kiện.”

Cô quay sang ông Đắc.

“Ba rời ghế tổng giám đốc trong một năm, để ban tái cấu trúc điều hành.

Ba chỉ giữ vai trò cố vấn.”

Ông Đắc run lên.

Nhưng không phản đối.

Mai nhìn Khoa.

“Khoa nghỉ chức phó phòng dự án.

Em vào làm nhân viên hiện trường hoặc kho, lương đúng năng lực.

Khoản tiền em nợ chị và anh Hoàng, em trả dần bằng lương.”

Khoa khóc không thành tiếng.

“Em đồng ý.”

Mai nhìn mẹ.

“Mẹ không được can thiệp vào công ty.

Không được gọi anh Hoàng là ăn bám.

Không được xúc phạm con vì con chọn chồng mình.

Nếu mẹ còn làm vậy, con sẽ dọn ra ngoài và không quay lại.”

Bà Tuyết ôm mặt.

“Mẹ hứa.”

Mai quay sang họ hàng.

“Những ai góp vốn nhận lãi ngoài hợp đồng phải kê khai lại.

Ai lấy tiền sai phải trả.

Đừng bắt anh Hoàng dùng tiền sạch đi che tiền bẩn cho mọi người.”

Không ai dám cãi.

Tôi nhìn Mai.

Trong khoảnh khắc đó, tôi biết tại sao ba năm trước mình chọn cô.

Không phải vì cô luôn dịu dàng.

Mà vì khi cần, cô công bằng đến đau lòng.

Tôi cầm bút, ký vào phương án tái cấu trúc.

“Thiên Long chấp nhận phương án hai.”

Tiếng thở phào lan khắp phòng.

Nhưng tôi giơ tay, ngăn lại.

“Đừng mừng sớm.

Từ hôm nay, Đắc Phát không còn là sân sau của gia đình.

Mọi khoản chi trên năm mươi triệu phải qua kiểm soát.

Lương nhân viên, nợ nhà cung cấp nhỏ, và quyền lợi khách hàng được ưu tiên trước cổ đông.”

Tôi nhìn ông Đắc.

“Bố có chấp nhận không?”

Ông Đắc cúi đầu.

“Bố chấp nhận.”

Tôi nhìn bà Tuyết.

“Mẹ?”

Bà gật đầu liên tục.

“Mẹ chấp nhận.”

Tôi nhìn Khoa.

“Cậu?”

“Em chấp nhận.”

Tôi đặt bút xuống.

“Vậy đứng dậy đi.

Từ giờ không ai quỳ nữa.

Người làm sai thì sửa bằng hành động.”

Mai đứng cạnh tôi, lặng lẽ nắm tay tôi.

Lần này, trước mặt cả họ Lê, tôi không buông ra.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...