Chương 10: Đám Cưới Lần Thứ Hai

Sáu tháng sau, Đắc Phát sống sót.

Không rực rỡ.

Không thần kỳ.

Nhưng sống.

Nhà xưởng Bình Dương hoạt động trở lại.

Dự án Long An được rà soát pháp lý, tạm dừng bán mới cho đến khi đủ điều kiện.

Một phần tài sản không cần thiết được bán để trả nợ.

Ông Đắc già đi thấy rõ.

Nhưng lạ là ông nhẹ nhõm hơn.

Một buổi chiều, ông đến văn phòng Thiên Long gặp tôi.

Không mang quà.

Không đi cùng trợ lý.

Chỉ cầm một tập báo cáo.

“Hoàng, bố muốn con xem giúp phương án này.

Không phải xin tiền.

Bố chỉ muốn biết nó có khả thi không.”

Tôi nhận lấy.

“Con sẽ xem.”

Ông ngồi xuống, ngập ngừng một lúc rồi nói:

“Hôm tiệc thọ, bố sai.”

Tôi nhìn ông.

Câu xin lỗi này đến muộn.

Nhưng ít nhất nó không đi kèm điều kiện.

Ông tiếp:

“Không phải vì con là chủ tịch nên bố sai.

Mà vì dù con là ai, bố cũng không nên đuổi con khỏi bàn tiệc của gia đình.”

Tôi đặt báo cáo xuống.

“Con nhận lời xin lỗi.”

Mắt ông đỏ lên.

“Cảm ơn con.”

Bà Tuyết thì mất nhiều thời gian hơn.

Bà không biết xin lỗi sao cho đúng, nên bắt đầu bằng những việc rất nhỏ.

Một hôm, bà gọi cho Mai.

“Cuối tuần con với Hoàng về ăn cơm không?

Mẹ nấu món Hoàng thích.”

Mai nhìn tôi, bật loa ngoài.

Tôi hỏi:

“Mẹ biết con thích món gì ạ?”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Rồi bà nói nhỏ:

“Không biết.

Nên mẹ mới hỏi.”

Mai nhìn tôi.

Tôi đáp:

“Dạ, con thích cá kho.”

Cuối tuần đó, trên bàn có cá kho.

Hơi mặn.

Nhưng tôi ăn hai bát cơm.

Khoa sau sáu tháng ở kho trả được khoản nợ đầu tiên cho Mai.

Không nhiều.

Ba triệu.

Cậu ta chuyển khoản xong, nhắn:

“Chị, em biết còn lâu mới đủ.

Nhưng em sẽ trả hết.”

Mai nhìn tin nhắn, khóc.

Không phải vì ba triệu.

Mà vì lần đầu tiên, em trai cô biết nợ không biến mất chỉ vì gọi nhau là người nhà.

Còn tôi và Mai, chúng tôi tổ chức một đám cưới lần thứ hai.

Không phải ở khách sạn năm sao.

Không có truyền thông.

Không có đèn chùm pha lê.

Chỉ là một buổi lễ nhỏ trong khu vườn ven sông, nơi Mai từng nói nếu sau này có tiền, cô muốn mở một lớp học miễn phí cho trẻ em công nhân.

Khách mời không đông.

Phạm Nghĩa làm chủ hôn bất đắc dĩ, đọc lời chúc bằng giọng nghiêm túc như đang trình bày báo cáo tài chính.

Marcus, người bạn cũ của tôi từ Singapore, trêu:

“Hoàng, lần đầu thấy cậu ký hợp đồng mà tay run.”

Tôi đáp:

“Hợp đồng này giá trị hơn Thiên Long.”

Mai mặc váy trắng đơn giản, tóc cài một nhành hoa nhỏ.

Khi cô bước tới, tôi bỗng nhớ lại ngày cưới ba năm trước.

Ngày đó, tôi không có gì trong mắt nhà họ Lê.

Nhưng trong mắt Mai, tôi có cả một đời để cùng cô đi tiếp.

Lần này, khi tôi cầm tay cô, tôi nói:

“Mai, ba năm trước anh cưới em bằng một nửa sự thật.

Hôm nay anh đứng đây với tất cả những gì anh có, cả tốt lẫn xấu, cả giàu có lẫn sai lầm.

Anh không hứa sẽ luôn đúng.

Anh chỉ hứa sẽ không để em phải yêu một người giấu mặt nữa.”

Mai nhìn tôi, mắt long lanh.

“Em cũng không hứa sẽ luôn dịu dàng.”

Tôi cười.

“Cái đó anh biết.”

Cô lườm tôi.

“Nhưng em hứa, nếu anh sai, em sẽ kéo anh lại trước khi anh biến thành kiểu chủ tịch đáng ghét.”

Phía dưới bật cười.

Tôi gật đầu.

“Anh cần đúng người làm việc đó.”

Mai siết tay tôi.

“Vậy em đồng ý cưới anh lần nữa.”

Tiếng vỗ tay vang lên.

Ở hàng ghế đầu, bà Tuyết lau nước mắt.

Lần này, bà không khóc vì sợ mất biệt thự, cũng không khóc vì tiếc tiền.

Bà khóc vì nhìn thấy con gái mình được tôn trọng.

Ông Đắc ngồi cạnh bà, lặng lẽ cúi đầu.

Khoa đứng phía sau, mặc sơ mi trắng, không còn đồng hồ đắt tiền mượn của bạn, không còn vẻ ngông nghênh.

Cậu ta vỗ tay rất lâu.

Sau buổi lễ, Mai kéo tôi ra bờ sông.

“Anh có hối hận không?”

“Vì chuyện gì?”

“Vì đã cứu nhà em.”

Tôi nhìn về phía thành phố đang lên đèn.

“Có lúc anh nghĩ nếu mình lạnh hơn một chút, mọi chuyện sẽ đơn giản hơn.”

“Và?”

“Và rồi anh nhớ em không yêu anh vì anh đơn giản.”

Mai bật cười.

“Em yêu anh vì anh biết đổ rác đúng giờ.”

“Vậy anh sẽ tiếp tục phát huy.”

Cô tựa đầu vào vai tôi.

Một lát sau, cô hỏi:

“Dự án Long An sau này anh định đổi tên thật à?”

Tôi gật đầu.

“Không đặt theo tên em nữa.

Anh nghĩ rồi.”

“Vậy đặt là gì?”

“Mai Hương Foundation.”

Cô ngẩng lên.

“Quỹ?”

“Ừ.

Một phần lợi nhuận từ dự án sau khi hoàn tất tái cấu trúc sẽ đưa vào quỹ học bổng cho con em công nhân ở khu công nghiệp.

Em từng nói muốn làm lớp học miễn phí.”

Mai nhìn tôi rất lâu.

“Anh nhớ à?”

“Những gì em nói, anh đều cố nhớ.”

Cô im lặng, rồi khẽ nói:

“Vậy được.

Lần này em tha cho anh chuyện tự quyết.”

Tôi cười.

“Cảm ơn vợ.”

Phía xa, thành phố sáng lên từng ô cửa.

Tôi từng nghĩ quyền lực lớn nhất của đời mình là ký một tờ giấy có thể cứu hoặc phá một công ty.

Sau này tôi mới hiểu, quyền lực thật sự là khi mình có thể nghiền nát người khác, nhưng chọn dừng lại đúng lúc.

Ba năm trước, nhà họ Lê nhìn tôi như một chiếc ghế thừa trong bữa tiệc của họ.

Ba năm sau, họ hiểu không phải ai im lặng cũng là kẻ yếu.

Có người im lặng vì nhẫn nhịn.

Có người im lặng vì đang chờ sự thật đủ lớn để không cần phải hét.

Còn tôi, Trần Hoàng, người từng bị đuổi khỏi tiệc thọ như một kẻ không xứng ngồi cùng mâm, cuối cùng cũng học được một điều:

Được người khác quỳ xuống không khó.

Khó là khiến họ đứng dậy và sống tử tế hơn.

Và nếu bên cạnh tôi còn có Mai, thì đế chế lớn đến đâu cũng chỉ là nền phía sau.

Người tôi muốn giữ lại, từ đầu đến cuối, vẫn là cô gái đã nắm tay tôi trong đêm cả thế giới bảo tôi rời đi.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...