Chương 5: Delacroix Đến Ăn
Ba tháng sau đêm khai trương đầy tiếng vang nhà phê bình ẩm thực quyền lực Jean-Pierre Delacroix đã quyết định âm thầm đặt bàn tại nhà hàng Pho Rue du Dragon.
Ông ta đăng ký dưới một cái tên giả vô cùng bình thường là M. Dupont nhằm tránh sự chú ý và có được sự đánh giá khách quan chân thực nhất.
Tuy nhiên nhân viên lễ tân của nhà hàng đã lập tức nhận ra gương mặt sắc sảo quen thuộc của ông ta và vội vã chạy vào bếp thông báo cho Nam.
Các phụ bếp trong căn bếp mở bắt đầu có dấu hiệu lo lắng và căng thẳng tột độ vì họ biết rõ sức tàn phá khủng khiếp từ ngòi bút của Delacroix.
Chỉ cần một dòng nhận xét tiêu cực của ông ta trên tờ Le Figaro cũng đủ để cuốn phăng toàn bộ công sức gầy dựng của nhà hàng trong nháy mắt.
Người bạn thân thiết của Nam là đầu bếp Pierre từ nhà hàng Le Cinq kế bên đã vội vàng gọi điện khuyên anh nên thay đổi một chút vị nước phở.
Pierre gợi ý Nam nên tăng thêm lượng đường phèn và giảm bớt mùi thảo quả nồng nàn để phù hợp hơn với khẩu vị vốn ưa thích sự thanh tao của người Pháp.
Tuy nhiên Hoàng Nam vẫn duy trì một thái độ điềm tĩnh đáng kinh ngạc anh từ chối thẳng thừng mọi sự thay đổi mang tính thỏa hiệp hay fusion lai căng.
Anh khẳng định chắc nịch với Pierre rằng nếu món phở của họ không thể tự thuyết phục thực khách bằng chính hương vị nguyên bản của nó thì mọi sự ưu ái đều vô nghĩa.
Nam yêu cầu toàn bộ nhân viên nhà bếp tập trung cao độ phục vụ Jean-Pierre Delacroix theo đúng những tiêu chuẩn nghiêm ngặt như mọi khách hàng bình thường.
Suốt hai tiếng đồng hồ tiếp theo Jean-Pierre Delacroix lặng lẽ ngồi ở bàn số bảy thưởng thức trọn vẹn hành trình ẩm thực bảy món một cách cực kỳ chậm rãi.
Không khí trong phòng ăn bỗng trở nên ngột ngạt hơn khi một vài thực khách sành ăn xung quanh cũng bắt đầu nhận ra sự hiện diện của nhà phê bình quyền lực.
Nam âm thầm quan sát thái độ của nhà phê bình thông qua tấm gương phản chiếu nhỏ được gắn khéo léo trên kệ gia vị đối diện phòng ăn nhà hàng.
Khi đưa tách nước dùng phở espresso lên nhấp ngụm đầu tiên Delacroix khẽ nhắm chặt mắt lại để tập trung toàn bộ giác quan cảm nhận vị tinh túy đặc sắc.
Vị ngọt đậm đà của xương tủy bò chín kỹ quyện với mùi quế hồi thơm nồng đã ngay lập tức đánh đổ những định kiến ban đầu trong lòng nhà phê bình.
Đến món gỏi bò tái Carpaccio ông ta khẽ gật đầu nhẹ thể hiện sự thích thú trước sự cân bằng hoàn hảo giữa thịt bò Pháp và nước mắm Việt Nam.
Mỗi cử động dùng đũa của Delacroix đều được thực hiện vô cùng cẩn trọng thể hiện sự tôn trọng tối đa đối với các quy tắc thưởng thức ẩm thực Á Đông.
Đặc biệt khi tô phở bò Wagyu A5 được dọn ra Delacroix đã dùng đũa ăn một cách vô cùng thuần thục ăn hết sạch bánh phở và uống cạn giọt nước dùng.
Việc một nhà phê bình ẩm thực Pháp ăn sạch đĩa và uống cạn súp là một hành động vô cùng hiếm hoi thể hiện sự trân trọng và tôn kính tối đa.
Ông ta thầm liên tưởng sự tinh túy của bát phở này với những tô súp consommé hoàng gia của ẩm thực Pháp cổ điển nhưng phở vượt trội hơn nhờ hương vị thảo mộc ấm áp.
Delacroix tự nhận thấy bản thân trước đây đã quá kiêu ngạo khi đặt ra những giới hạn chật hẹp cho khái niệm nghệ thuật ẩm thực cao cấp fine dining của phương Tây.
Ông nhận ra ẩm thực chân chính không biên giới và món ăn của Hoàng Nam đã vượt qua mọi định kiến để trở thành một tác phẩm nghệ thuật chạm tới tâm hồn.
Đến món tráng miệng chè chuối cốt dừa Nam Bộ phục vụ trong bát sứ Limoges gương mặt nghiêm nghị của Delacroix cuối cùng đã giãn ra nở một nụ cười ấm áp.
Khi thanh toán hóa đơn ông ta đã để lại số tiền tip hào phóng hai mươi euro và dành cho Hoàng Nam một cái gật đầu đầy trân trọng trước khi đi.
Đúng một tuần sau bài phê bình ẩm thực của Delacroix được đăng tải vô cùng trang trọng trên chuyên mục Gastronomie nổi tiếng của tờ báo Le Figaro danh giá.
Bài viết có tiêu đề khẳng định nhà hàng Pho chính là một kiệt tác ẩm thực đẳng cấp thượng lưu không thể bỏ qua đối với bất kỳ thực khách sành ăn nào.
Delacroix đã viết một lời xin lỗi công khai vô cùng chân thành tự nhận mình đã sai lầm khi từng coi phở chỉ là thức ăn đường phố bình dân rẻ tiền.
Ông khẳng định tô phở của Nguyễn Hoàng Nam tại Rue du Dragon là tác phẩm súp tuyệt vời nhất mà ông từng được thưởng thức trong bốn mươi năm làm nghề phê bình.
Nam đứng lặng lẽ trong căn bếp trống sau giờ đóng cửa đọc bài báo thơm mùi mực mới nước mắt anh rơi lã chã vì niềm hạnh phúc tột cùng vô bờ bến.
Đó không chỉ là chiến thắng cá nhân của Nam mà là sự thừa nhận chính thức đầy tự hào của giới tinh hoa ẩm thực phương Tây dành cho món phở Việt vĩ đại.
Lời xin lỗi đầy sức nặng của Delacroix đã lập tức đập tan mọi hoài nghi định kiến biến nhà hàng Pho thành điểm đến hot nhất Paris thời điểm bấy giờ.
Hoàng Nam nhìn lên bức ảnh cha trên tường thầm cảm ơn ông đã luôn soi đường chỉ lối giúp anh vững bước trên con đường tôn vinh giá trị quê hương.
Bài phê bình lịch sử ấy đã chính thức dập tắt mọi nghi ngờ định kiến mở toang cánh cửa đưa món ăn truyền thống Việt Nam bước vào ngôi đền nghệ thuật.
Trực giác nhạy bén cùng lòng tự tôn nghề nghiệp của Nam đã giúp anh bảo vệ trọn vẹn di sản ẩm thực vô giá mà không cần bất kỳ sự thỏa hiệp nào.