Chương 8: Nồi Phở Mẹ Nấu

Trở về Paris Nam mang theo trong hành lý mười lít nước mắm nhĩ cốt Phú Quốc năm kilôgam gạo ST25 hảo hạng và một kilôgam thảo quả khô vùng núi rừng Tây Bắc thơm nồng.

Những nguyên liệu thô mộc quý giá ấy chính là chất xúc tác vô cùng quan trọng giúp nâng tầm hương vị nước dùng phở của nhà hàng đạt đến độ chín muồi hoàn hảo nhất.

Nam quyết định thực hiện một thay đổi nhỏ nhưng vô cùng ý nghĩa trong quy trình phục vụ thực khách tại nhà hàng Pho Rue du Dragon sang trọng kiêu sa bậc nhất.

Trước khi món chính phở bò được dọn lên bàn ăn Nam đích thân bước ra khỏi căn bếp mở đứng trước ba mươi hai vị khách quý để chia sẻ câu chuyện cuộc đời mình.

Anh kể về lịch sử ra đời đầy thăng trầm sóng gió của món phở từ sự giao thoa văn hóa Pháp-Việt đầu thế kỷ hai mươi cho đến hành trình vượt biên của cha mẹ.

Anh nhấn mạnh rằng tô phở họ sắp thưởng thức không đơn thuần là đồ ăn xa xỉ mà là con đường tâm linh duy nhất giúp người cha quá cố tìm đường trở về quê nhà.

Thực khách lắng nghe câu chuyện đầy xúc động sâu sắc trong không gian im lặng tuyệt đối rồi thưởng thức món ăn với một sự trân trọng và tôn kính sâu sắc khôn cùng.

Nhiều khách hàng Pháp sành ăn sau khi nếm thử mẻ nước dùng mới đã vô cùng kinh ngạc trước chiều sâu umami đậm đà tinh tế vượt trội so với trước đây.

Họ cảm nhận rõ nét vị ngọt thanh tao của tủy xương bò quyện với vị mặn dịu thơm nồng đặc trưng của nước mắm nhĩ cốt Phú Quốc mang hương gió biển khơi.

Một buổi tối muộn sau khi nhà hàng đã tiễn những vị khách cuối cùng ra về bà Liên lặng lẽ bắt taxi từ Quận 13 sang thăm con trai cả trong niềm vui mừng.

Bà ngồi vào chiếc bàn gỗ quen thuộc nơi luôn có cắm nhành hoa hồng trắng tinh khôi và bức ảnh nhỏ của người chồng quá cố đang đặt trang trọng ấm cúng vô cùng.

Nam tự tay vào bếp nấu riêng cho mẹ một tô phở đặc biệt sử dụng toàn bộ nguyên liệu tươi ngon chính gốc mà anh vừa tự tay mang từ Việt Nam trở về.

Tô phở mộc mạc không có thịt bò Wagyu Nhật Bản đắt đỏ mà chỉ có những lát thịt bò u hoa tươi ngon luộc chín tới mềm mại béo ngậy vừa vặn thơm phức.

Bà Liên đón nhận bát phở nóng hổi từ tay con trai cả đưa thìa nước dùng lên miệng nếm thử thật chậm rãi rồi lặng lẽ khóc nấc thành tiếng hạnh phúc vô bờ.

Bà nghẹn ngào khẳng định hương vị nước dùng đậm đà này hoàn toàn trùng khớp với nồi phở thơm lừng ngày xưa mà người chồng quá cố vẫn thường ninh nấu cho gia đình.

Ngày hôm sau, hai người em của Nam đang học tập và làm việc tại các vùng khác của Pháp cũng đã hội ngộ đông đủ tại nhà hàng để chia vui cùng mẹ và anh trai.

Sự có mặt đầy đủ của các thành viên trong gia đình dưới ánh sáng đèn lồng ấm áp đã biến nhà hàng Pho trở thành một biểu tượng của sự đoàn viên hạnh phúc.

Cộng đồng người Việt di dân tại khu Quận 13 cũng bày tỏ lòng tự hào vô hạn khi món ăn quốc hồn quốc túy của dân tộc được vinh danh ở vị trí sang trọng nhất.

Họ tìm thấy trong thành công của Nam một nguồn động lực to lớn để tiếp tục giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc giữa lòng xã hội phương Tây.

Nam ôm chặt lấy đôi vai gầy guộc của mẹ lòng anh trào dâng một cảm giác bình yên tự tại vô bờ bến giữa đêm đông Paris lạnh buốt tuyết rơi trắng xóa ngoài đường.

Anh biết rằng bản thân đã thực hiện trọn vẹn lời hứa danh dự với người cha quá cố giữ gìn nguyên vẹn linh hồn của món ăn gia truyền qua bao biến thiên cuộc đời.

Không gian nhà hàng chìm vào sự tĩnh lặng ấm áp thiêng liêng dưới ánh sáng dịu nhẹ của những chiếc đèn lồng Hội An lung linh huyền ảo tỏa bóng trên tường gỗ.

Trên mảng tường gỗ ấm bức ảnh người cha quá cố như đang mỉm cười hiền hậu chúc mừng hai mẹ con như một sự bảo chứng vĩnh cửu cho tình thương gia đình.

Nhịp cầu ẩm thực nối liền hai bờ đại dương xa xôi giờ đây đã được khẳng định vững chắc bằng chính tài năng xuất chúng và trái tim chân thành hiếu thảo của Nam.

Món phở gia truyền ấy sẽ tiếp tục bay xa tỏa hương thơm ngát giữa lòng nước Pháp kể câu chuyện vĩ đại về tình yêu thương quê hương và ý chí con người Việt Nam.

Sự ghi nhận danh giá của thế giới dành cho phở chính là câu trả lời đanh thép nhất khẳng định vị thế độc tôn của ẩm thực dân tộc trên trường quốc tế.

Hoàng Nam tự hào bước tiếp trên con đường đã chọn kiên định mang hương vị mộc mạc của quê hương sưởi ấm tâm hồn hàng vạn thực khách phương xa.

Nhịp cầu ấy không bao giờ gãy đổ vì nó được xây dựng bằng những sợi dây yêu thương liên kết bền chặt xuyên suốt không gian và thời gian vĩnh cửu.

Trong căn phòng ấm áp Nam và mẹ mỉm cười cùng nhìn về phía tương lai tươi sáng nơi ẩm thực Việt Nam tự tin tỏa sáng rực rỡ giữa năm châu bốn biển.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...