Chương 4: Người bà đã quyết định ai được làm con

Tống Bạch Cầm đã chết ba năm trước.

Điều đó khiến cả nhà vừa nhẹ nhõm vừa tuyệt vọng.

Nhẹ nhõm vì không ai phải ngồi đối diện bà và hỏi:

Tại sao?

Tuyệt vọng vì không ai còn có thể buộc bà trả lời.

Nhưng người chết thường để lại nhiều thứ hơn họ nghĩ.

Bạch Cầm sống gần tám mươi năm trong căn nhà Tống gia.

Bà giữ mọi giấy tờ.

Hóa đơn cũ.

Thiệp cưới.

Thư cảm ơn.

Danh sách quà Tết.

Hợp đồng đất từ trước khi Quốc Thành trưởng thành.

Sau khi bà mất, Minh Vũ là người phụ trách đóng gói phòng riêng.

Anh không vứt nhiều.

Chỉ chuyển các thùng xuống kho.

Bây giờ cả nhà kéo chúng lên.

Mười hai thùng carton.

Hai rương gỗ.

Một vali khóa số.

Không ai biết đang tìm gì.

Quốc Thành nói:

“Tìm thư của Ngọc Uyên. Hoặc giấy bệnh viện.”

Minh Châu hỏi:

“Nếu không có?”

Ông không đáp.

Thục Hà ngồi giữa sàn, mở từng phong bì.

Đây từng là căn phòng bà hiếm khi bước vào khi mẹ chồng còn sống.

Bạch Cầm không thích bà từ trước khi Quốc Thành cưới.

Bà nói Thục Hà “không cùng gia cảnh”.

Nói con trai còn trẻ, yêu rồi sẽ quên.

Khi Thục Hà mang thai, Bạch Cầm nói:

“Đứa trẻ không thể dùng để ép nhà này cưới cô.”

Thục Hà từng hét:

“Tôi không cần bà cưới tôi.”

Bà vẫn nhớ.

Nhưng sau ca sinh, sau tin con mất, nhiều cuộc chiến trong bà cũng chết theo.

Quốc Thành trở về, quỳ trước mẹ yêu cầu được cưới Thục Hà.

Bạch Cầm cuối cùng đồng ý.

Thục Hà từng coi đó là dấu hiệu bà đã thay đổi.

Bây giờ bà biết mẹ chồng đồng ý khi đã chắc đứa trẻ đầu tiên không còn hiện diện để nhắc lại chuyện cũ.

Minh Vũ tìm thấy một cuốn sổ địa chỉ.

Ở chữ U:

Ngọc Uyên — Vĩnh Phúc.

Bên cạnh có nhiều ngày được đánh dấu.

Năm đầu Nhã An sinh: ba lần.

Năm thứ hai: hai.

Năm thứ ba: bốn.

Năm thứ tư: sáu.

Năm thứ năm: gần như mỗi tháng.

“Bà nội tới thăm chị ấy.” Minh Châu nói.

Quốc Thành nhìn những ngày.

Bạch Cầm biết cháu gái mình lớn lên ở đâu.

Biết đủ để tới thăm.

Rồi vẫn bước về nhà, ăn cơm cùng con trai và con dâu, nghe họ nhắc đứa con đầu đã mất mà không nói gì.

Trong rương thứ hai, Thục Hà tìm thấy thư.

Không phải thư Bạch Cầm gửi.

Là thư Ngọc Uyên gửi cho bà.

Chín lá.

Lá đầu lúc Nhã An gần một tuổi.

Chị Cầm, con bé mọc hai răng rồi. Nó khỏe. Tôi vẫn không yên chuyện chị nói mẹ nó tự nguyện. Nếu có giấy của cô ấy, chị cho tôi xem.

Không có thư trả lời đi kèm.

Lá thứ ba:

An biết đi rồi. Nó rất hay cười. Tôi đã hỏi lại, chị vẫn nói Thục Hà không muốn nhận. Tôi tin chị vì tôi không có cách gặp cô ấy. Nhưng xin chị đừng để sau này con bé nghĩ mẹ bỏ nó nếu chuyện không phải vậy.

Thục Hà phải dừng đọc.

Minh Châu cầm tiếp.

Lá thứ sáu, khi Nhã An ba tuổi:

Sức khỏe tôi không tốt. Tôi cần chị chuẩn bị một phương án nếu tôi có chuyện. Tôi không muốn An vào trại trẻ. Nó là máu mủ nhà chị.

Lá thứ tám:

Tôi nghe nói Quốc Thành và Thục Hà có thêm con. Vậy nghĩa là họ vẫn sống cùng nhau. Tôi không hiểu vì sao đến giờ chị chưa nói về An.

Lá cuối cùng được gửi sáu tháng trước khi Ngọc Uyên mất.

Nếu chị không nói, tôi sẽ tự nói.

Tôi đã giữ lời chị gần năm năm. Tôi nghĩ ban đầu mình đang giúp một gia đình trẻ vượt qua scandal. Bây giờ tôi thấy mình chỉ giúp chị giữ một lời nói dối.

An hỏi mẹ con bé là ai.

Tôi không trả lời được nữa.

Bên dưới có một dòng bút mực khác.

Nét chữ của Bạch Cầm.

“Đưa con bé về nhà. Chuyện cũ chấm dứt ở đây.”

Minh Vũ đọc rồi ném lá thư xuống bàn.

“Chấm dứt?”

Giọng anh lớn.

“Bà đưa chị ấy về nhà rồi bắt chị ấy làm con nuôi, đó gọi là chấm dứt?”

Quốc Thành không ngăn con.

Ông chỉ nhìn nét chữ mẹ mình.

Câu trả lời “tại sao” dần hiện rõ.

Không phải tài sản.

Không phải một đứa trẻ khác bị tráo.

Không có kế hoạch hai mươi năm nhằm chiếm quyền thừa kế.

Chỉ là một người phụ nữ rất coi trọng danh dự gia đình đã làm một việc tàn nhẫn khi nghĩ mối quan hệ của con trai sẽ sớm kết thúc.

Rồi quan hệ ấy không kết thúc.

Quốc Thành cưới Thục Hà.

Bạch Cầm đã có thể thú nhận.

Nhưng mỗi ngày trôi qua, thú nhận càng đắt.

Một tháng sau, bà phải nói mình đã nói dối một tháng.

Một năm sau, bà phải nói mình đã giấu cháu một năm.

Năm năm sau, bà phải thừa nhận một đứa trẻ đã gọi người khác là mẹ vì quyết định của bà.

Thay vì thú nhận, bà đưa Nhã An về dưới một nhãn mới.

Con nuôi.

Vừa giữ đứa trẻ gần mình.

Vừa giữ lời nói dối không vỡ.

“Bà nội có thương chị không?” Minh Châu hỏi.

Không ai đáp.

Có lẽ có.

Bạch Cầm trả tiền học cho Nhã An.

Mua quà sinh nhật.

Khi cô bệnh từng ngồi bên giường.

Nhưng chính bà cũng là người thường xuyên nhắc:

“Con phải biết thân phận.”

Tình thương và tàn nhẫn không loại trừ nhau.

Đó là điều khiến người ta khó xét xử người thân nhất.

Thục Hà đứng dậy.

“Tôi muốn biết mẹ có từng định nói không.”

Họ tiếp tục tìm.

Trong chiếc vali khóa số, Quốc Thành thử ngày sinh của Bạch Cầm.

Sai.

Ngày sinh Quốc Thành.

Sai.

Minh Châu nhìn ông.

“Thử ngày chị An sinh.”

Vali mở.

Không ai nói.

Bên trong chỉ có một phong bì bảo hiểm, vài món trang sức và một cuốn sổ tay.

Ở trang cuối có một ghi chép khoảng bốn năm trước:

An hôm nay hỏi vì sao nó có ngày sinh khác hai ngày so với giấy cũ Ngọc Uyên để lại.

Tôi bảo bà ấy nhớ nhầm.

Nó nhìn tôi lâu.

Tôi nghĩ con bé nghi rồi.

Trang sau:

Nếu nói bây giờ, Hà sẽ không tha thứ.

Quốc Thành sẽ hận tôi.

Minh Châu và Minh Vũ sẽ nghĩ gì?

Còn An sẽ được gì ngoài thêm một vết thương?

Thục Hà cười thành tiếng.

Một tiếng cười rất lạ.

“Bà ấy vẫn nói vì An.”

“Đến cuối vẫn nói im lặng là để An khỏi đau.”

Quốc Thành ngồi xuống.

“Mẹ đã định nói.”

Thục Hà quay sang.

“Không.”

“Mẹ đã nghĩ về việc nói.”

“Khác nhau.”

Ông không phản bác.

Minh Châu lật thêm.

Trang cuối cùng Bạch Cầm viết trước khi bệnh nặng:

Nếu tôi chết trước, chuyện này có lẽ nên chết cùng tôi.

Vậy là đủ.

Không có lời thú nhận đẹp.

Không có bức thư “hãy tha thứ cho bà”.

Bạch Cầm đã chọn mang bí mật xuống mộ.

Nhã An tự đào nó lên ba năm sau.

Thục Hà ngồi giữa giấy tờ, nhìn ba người con còn sống.

“Mẹ không biết.”

Bà nói.

“Mẹ thật sự không biết.”

Minh Châu bước tới ôm bà.

Nhưng Minh Vũ vẫn đứng yên.

“Mẹ không biết chị là con ruột.”

Anh nói.

Thục Hà nhìn con trai.

“Nhưng những chuyện khác thì mẹ biết.”

“Chuyện gì?”

“Mẹ biết chị luôn nhường.”

“Mẹ biết bà nội hay nhắc chị phải nhớ ơn.”

“Mẹ biết chị dọn ra mà không muốn về.”

“Mẹ biết chị ít khi đòi gì.”

Anh nuốt xuống.

“Mình không biết chị là con ruột.”

“Nhưng mình biết chị là một đứa trẻ trong nhà.”

Không ai nói được “mẹ xin lỗi” ngay.

Vì lời xin lỗi đó nếu chỉ bắt đầu từ huyết thống, nó sẽ chứng minh điều Nhã An từng sợ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...