Chiếc xe điện lăn vào cổng khách sạn Grand Việt lúc bảy giờ kém mười lăm. Không phải kiểu xe mà bảo vệ chạy ra mở cửa. Trần Bách biết điều đó khi anh còn cách cổng mười mét — nhìn qua kính xe, anh thấy hai người bảo vệ áo trắng đứng thẳng người, mắt nhìn thẳng về phía trước với cái vẻ chuyên nghiệp đặc biệt của những người đang cố tình không nhìn vào một thứ gì đó. Anh đã từng thấy cái vẻ đó nhiều lần, ở nhiều cổng khách sạn khác nhau — nhưng thường thì họ nhìn thẳng vào anh và lao ra ngay khi xe vừa dừng. Hôm nay khác. Hôm nay anh đến bằng chiếc Vinfast VF 3 đã qua ba năm sử dụng, màu trắng đục, có một vết trầy dài ở cánh cửa phía sau mà anh vẫn chưa sơn lại vì tuần nào cũng quên. Anh mặc áo sơ mi xanh nhạt giặt nhiều lần đến mức cổ áo hơi bạc, quần kaki nâu thẳng nếp nhưng rõ ràng là hàng chợ Bến Thành, giày da đen cũ có một vết xước ở mũi trái. Anh tự đẩy cửa xe. Tự bước xuống. Tự đi vào. Bảo vệ không ngăn, nhưng cũng không mở cửa kính. Bách đẩy. Bên trong, sảnh Grand Việt đang tỏa mùi hoa ly trắng trộn với nước hoa và tiền bạc — cái mùi mà Bách đã học cách nhận ra từ năm hai mươi ba tuổi, khi lần đầu anh bước vào một không gian như thế này với tư cách là người có tiền chứ không phải người đến giao hàng. Chùm đèn pha lê Murano rọi xuống sàn đá cẩm thạch Ý bóng loáng đến mức anh nhìn thấy bóng mình dưới chân — một người đàn ông bình thường, tóc chải gọn không gel, tay cầm túi giấy nâu nhỏ từ tiệm bánh chợ, đứng giữa nơi không thường dành cho người bình thường. Anh thích cái cảm giác đó. Đã ba năm rồi anh không được thấy mình bình thường. Ba năm kể từ khi Forbes lần đầu đăng ảnh anh trên trang bìa, kể từ khi đi vào đâu cũng có người mở cửa trước, rót nước trước, kéo ghế trước — những cử chỉ tử tế nhưng sau một lúc bắt đầu cảm thấy như kính trong suốt ngăn anh với mọi thứ còn lại. Hôm nay anh muốn thử bước ra ngoài lớp kính đó. Dù chỉ một tối. Thang máy số ba đưa anh lên tầng mười hai, nơi có sảnh tiệc Jade Room — Grand Việt cho thuê theo giờ để tổ chức sự kiện nhỏ, đủ chỗ cho khoảng hai mươi người ngồi quanh bàn dài trải khăn trắng, đủ cao cấp để mọi người cảm thấy mình xứng đáng. Nguyễn Hữu Lợi — lớp trưởng hồi cấp ba, giờ là chủ nhiệm câu lạc bộ cựu học sinh, người tổ chức buổi họp lớp này — đã đặt phòng từ hai tuần trước và đăng lên group lớp với caption: "Năm năm rồi tụi mình! Venue xịn xò, ai chưa thành công thì về nhà ăn cơm nha 😂" Cái emoji cười đó. Bách đã đọc tin nhắn đó lúc nửa đêm, nằm trên ghế sofa văn phòng sau một cuộc họp với đối tác Nhật kéo dài mười tiếng, và anh đã cười thật — không phải vì câu đùa hài, mà vì anh nhận ra mình đang tò mò. Không phải tò mò kiểu muốn khoe. Mà tò mò kiểu muốn biết: năm năm qua, người ta nhìn nhau như thế nào khi không có anh ở đó? Và khi anh ở đó — nhưng họ không biết anh là ai — họ sẽ nhìn anh ra sao? Anh nhắn tin cho Hữu Lợi: "Tao tham dự. Đừng nói với ai tao làm gì." Hữu Lợi nhắn lại ngay lập tức: "Ơ? Mày muốn bí mật à? Nhưng mà… mày có chắc không? Tụi nó sẽ…" "Tao chắc. Hẹn tao ở đó." Bàn số 7 nằm ở cuối sảnh, gần cửa sổ kính nhìn ra hồ bơi vô cực tràn bờ. Họ đã đủ mặt mười hai người — cốc rượu vang Pháp đã rót, tôm hùm nướng bơ tỏi còn đang bốc khói, câu chuyện đã khởi động từ lúc nào không rõ. Tiếng cười lớn nhất phát ra từ góc phải bàn, nơi Hoàng Phúc — biệt danh hồi cấp ba là "Phúc béo", giờ gầy lại nhờ phẫu thuật dạ dày và đổi tên danh thiếp thành "Phúc Anh — CEO MELA Group" — đang kể chuyện gì đó về du thuyền ở Monaco và cái giá thuê theo ngày mà anh ta cố tình nhắc đến bằng đô la Mỹ thay vì quy đổi ra tiền Việt. Bách đứng ở cửa vài giây. Anh nhận ra từng người — họ thay đổi nhiều và không thay đổi chút nào cùng một lúc, theo cái cách mà người ta chỉ nhận ra khi nhìn ai đó sau một khoảng thời gian đủ dài. Tuấn Kiệt tóc vuốt keo cứng hơn, Lan Phương kẻ mắt đậm hơn, Hữu Lợi có vẻ mệt mỏi hơn dù đang cười. Và Như Quỳnh. Cô ngồi ở vị trí thứ ba từ trái, mặc đầm đỏ vai trần, tóc uốn xoăn lớn kiểu mà cô biết trông đẹp nhất với khuôn mặt mình. Ngón áp út tay trái đeo nhẫn kim cương ổ rồng — Bách đủ xa để không thấy rõ nhưng đủ gần để nhận ra đó không phải thứ cô chọn cho bản thân mà là thứ cô chọn để người khác nhìn thấy. Năm năm trước, tay trái cô thường cầm hộp sữa chua đứng ở cổng trường chờ anh thi về. Bách bước vào. Tuấn Kiệt nhận ra anh đầu tiên. — Ủa… Bách? Giọng cậu ta lên cao ở âm cuối — không phải vui, mà là kiểu lên cao của người vừa nhìn thấy thứ gì đó không khớp với ngữ cảnh và não đang cố xử lý. Cả bàn quay lại. Bách kéo ghế — cái ghế trống duy nhất ở góc bàn gần cửa, xa hồ bơi nhất, chỗ mà theo thói quen mọi người hay để trống cuối cùng vì không ai muốn ngồi đó — và ngồi xuống như thể anh đã ngồi đây trăm lần rồi. — Lâu quá không gặp. Tụi mình khỏe không? Một nhịp lặng kỳ lạ chạy vòng quanh bàn. Rồi cuộc trò chuyện nối lại — nhưng âm lượng giảm xuống hai nấc, như ai đó vừa lặng lẽ vặn nhỏ núm volume mà không ai thừa nhận. Như Quỳnh nhìn sang. Mắt cô lướt từ cổ áo bạc màu, xuống túi giấy nâu đặt dưới chân ghế, rồi quay đi — nhanh và dứt khoát như người lật trang sách không hay. Phúc Anh vươn tay qua Bách để lấy bình rượu — không hỏi, không xin lỗi — như thể cánh tay anh là vật cản vô hình nằm sai chỗ. Bách nhìn ra hồ bơi. Nước xanh lam phản chiếu ánh đèn vàng mật, lung linh và rất đẹp. Anh rót nước cho mình — nước lọc, không rượu — và uống một ngụm nhỏ. Thử lòng, người ta hay nghĩ anh làm vậy để biết ai thật ai giả. Không phải vậy. Anh chỉ muốn ngồi xuống một cái ghế mà không ai chạy ra kéo cho anh trước — để nhớ lại cái cảm giác đó nặng hay nhẹ, sau tất cả những năm tháng qua. Hóa ra nó không nặng. Chỉ quen thuộc theo một cách cũ kỹ mà anh tưởng đã quên.