Chín giờ kém mười, Bách đứng dậy. Không tuyên bố. Không dài dòng. Chỉ đẩy ghế, đứng lên theo cái động tác bình thường nhất trên đời. — Về trước nha. Tao có việc sáng sớm. Hữu Lợi — người tổ chức, người biết sự thật từ đầu, người đã ngồi im suốt cả buổi tối với vẻ người đang xem một bộ phim mà mình biết kết cục nhưng vẫn không biết xem sao — đứng dậy theo. — Tao tiễn mày ra. Hai người đi qua hành lang, qua thang máy, qua sảnh chính với đèn pha lê Murano và hoa ly trắng và mùi nước hoa Dior. Lần này bảo vệ mở cửa kính — nhanh, đúng thời điểm, không cần ra hiệu. Ra đến cổng, Hữu Lợi dừng lại. — Mày ổn không? Bách nhìn bạn. Hữu Lợi — người lớp trưởng hay lo lắng cho mọi người, người tổ chức mọi buổi tụ tập từ hồi đi học đến giờ không phải vì thích hot mom hay muốn được công nhận mà đơn giản vì cậu ta thích nhìn mọi người ngồi cùng nhau — đang nhìn anh với cái vẻ không cần câu trả lời "ổn" theo nghĩa thông thường. — Ổn. — Bách vỗ vai bạn. — Buổi tối hay đó. — Hay? — Ừ. Nhớ lại được nhiều thứ. Hữu Lợi gật đầu, không hỏi thêm. Chiếc xe điện màu trắng đục vẫn đậu chỗ cũ. Một tờ giấy phạt dán trên kính trước — hai trăm nghìn, đậu sai vạch kẻ. Bách gỡ ra, nhìn một giây, bỏ vào túi áo. Ngồi vào xe, đóng cửa. Trong xe yên tĩnh — chỉ có tiếng điều hòa nhỏ và tiếng thành phố vọng vào qua kính. Bách không nổ máy ngay. Anh ngả đầu ra sau, nhìn lên trần xe — trần nhựa cũ, có một vết ố nhỏ ở góc phải mà anh vẫn chưa lau vì tuần nào cũng quên. Anh nghĩ về mẹ. Mẹ anh sẽ hỏi hôm nay đi đâu về muộn. Anh sẽ nói họp lớp. Bà sẽ hỏi vui không. Anh sẽ nói vui. Bà sẽ hỏi ăn gì chưa. Anh sẽ nói chưa. Bà sẽ dậy hâm lại nồi canh chua từ bữa trưa dù anh đã nói nhiều lần rằng không cần. Anh nhớ hồi cấp ba, mang cơm hộp vào lớp vì mẹ dậy từ năm giờ sáng nấu, gói vào hộp nhựa cũ, buộc thêm một sợi dây thun cho chắc. Hồi đó anh không nghĩ đó là khổ. Bây giờ anh biết đó không phải khổ. Điện thoại rung. Tin nhắn từ Như Quỳnh: "Tao muốn nói chuyện về việc tiếp quản. Tuần sau được không?" Bách đọc. Đặt điện thoại xuống yên xe. Nhìn thẳng ra đường. Sau một lúc, anh gõ lại: "Được. Liên hệ chị Hoàng ở Phòng M&A, tao cc mày vào mail." Ba chấm xuất hiện — cô đang gõ — rồi mất đi. Rồi xuất hiện lại. Rồi mất đi. Cuối cùng: "Ok." Bách nhìn chữ "Ok" đó đủ lâu để biết có rất nhiều thứ nằm sau nó mà cô không gõ ra — và anh không cần biết thứ đó là gì nữa. Anh nổ máy. Tiệm bánh mì góc đường Nguyễn Trãi còn đèn sáng. Bách dừng xe, bước vào — tiếng chuông nhỏ trên cửa kêu leng keng — và gọi một ổ trứng ốp la thêm pâté, một ly cà phê đá đường ít. Người bán hàng — phụ nữ khoảng năm mươi tuổi, tạp dề xanh, mái tóc búi gọn — không hỏi anh là ai, không nhìn đồng hồ anh đeo hay giày anh mang. Chỉ hỏi: — Cay không con? — Cay đi cô. — Ngồi đây chờ nha. Bách ngồi trên cái ghế nhựa thấp trước tiệm, trên vỉa hè Nguyễn Trãi lúc chín giờ đêm — xe cộ còn đông, tiếng còi thưa thớt, mùi khói xăng trộn với mùi bánh mì mới ra lò. Anh cầm ly cà phê đá. Uống một ngụm. Lạnh, đắng, hơi ngọt ở cuối. Trên tầng ba mươi của Grand Việt, phòng VIP Penthouse đang sáng đèn, minibar đang lạnh, tầm nhìn ra sông Sài Gòn đang đẹp theo cách mà tiền mới mua được. Anh không cần lên đó tối nay. Bánh mì mang ra, gói trong tờ giấy dầu, nóng và thơm theo cách mà tiền không mua thêm được. Bách ăn chậm. Nhìn xe cộ đi qua. Nghĩ đến ngày mai — cuộc họp tám giờ sáng với đối tác Hàn Quốc, bản báo cáo quý ba chưa đọc hết, email từ văn phòng Singapore cần trả lời trước khi ngủ. Nhưng bây giờ thì không nghĩ đến những thứ đó. Bây giờ chỉ có bánh mì nóng, cà phê lạnh, vỉa hè Sài Gòn chín giờ tối, và cái cảm giác mà anh đã đi tìm lại từ đầu buổi tối — cảm giác ngồi xuống một cái ghế mà không ai kéo ra trước, không ai hỏi anh cần gì, không ai nhìn anh và thấy bất cứ điều gì ngoài một người đang ăn bánh mì. Anh tìm thấy rồi. Nhẹ hơn anh nghĩ. Lúc về, anh ghé mua thêm một ổ nữa — loại chả lụa, không cay — gói kỹ lại. Phần của mẹ. Bà sẽ mắng anh mua về làm gì khuya thế này, rồi sẽ ăn hết trong năm phút. Anh biết. Anh lái xe về nhà. "Người ta hay hỏi tôi học được gì từ những năm đầu khởi nghiệp, khi chưa có gì. Tôi học được rằng: khi bạn không có gì, bạn biết chính xác ai đang nhìn bạn. Khi bạn có tất cả, bạn chỉ thấy người ta nhìn những gì bạn có. Và đôi khi — tôi nhớ lại cái nhìn thứ nhất. Không phải để tiếc. Mà để không quên." — Trần Bách, phỏng vấn Forbes Việt Nam, số tháng 11. ~ HẾT ~