Minh Khải xuất hiện lúc bảy giờ ba mươi, muộn đúng mười lăm phút so với giờ hẹn. Không phải vô tình. Cao một mét tám mươi, vest xanh navy ôm sát, tóc bạch kim nhuộm kiểu Hàn Quốc, đồng hồ Hublot Big Bang trên cổ tay cứ ba bước lại bắt được ánh đèn một lần như thể nó cũng đang biểu diễn. Anh ta bước vào Jade Room với cái động tác của người đã quen được nhìn khi bước vào phòng — vai thả xuống, đầu hơi ngẩng, nhịp chân chậm hơn mức cần thiết. Minh Khải. Con trai duy nhất của gia đình Nguyễn ở Thủ Đức, trúng đất đền bù năm ngoái và từ đó gia sản nhảy lên mức mà theo Tuấn Kiệt kể với Bách qua điện thoại tuần trước thì "thằng đó giờ đổi tính luôn, mày không nhận ra đâu". Anh ta kéo ghế ngồi xuống, quét mắt quanh bàn với vẻ người đang kiểm tra danh sách khách mời. Mắt anh ta dừng lại ở Bách. Rồi ở túi giấy nâu. Rồi ở đôi giày có vết xước mũi trái. — Ủa? — Giọng Minh Khải lên cao, đủ để cả bàn nghe, đủ ngọt để không ai chắc đó là cố tình. — Bách giao hàng cho khách sạn này rồi vào luôn hay sao? Vài người cười. Phúc Anh cười to nhất — tiếng cười ngắn, sắc, của người vừa được phép cười một thứ mà bình thường họ không dám cười thành tiếng. Bách không trả lời. Anh đang nhìn Hữu Lợi — người tổ chức buổi tối, người duy nhất biết sự thật, đang ngồi ở đầu bàn đối diện với cái vẻ của người muốn chui xuống gầm bàn. Bách khẽ lắc đầu — không, đừng nói gì. Hữu Lợi hiểu. Nhìn xuống đĩa thức ăn của mình. Minh Khải gọi thêm một chai rượu vang — không hỏi ai, chỉ vẫy tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ như đang gọi taxi — rồi nghiêng người về phía Phúc Anh: — Mày nhớ hồi cấp ba, thằng Bách cứ hay mang cơm hộp vô lớp không? Cơm trắng với muối mè. Hồi đó tao còn tặng nó hộp sữa mà nó không chịu nhận, cứ nói "không cần không cần"… Anh ta kể như kể về một nhân vật trong câu chuyện hài — không ác ý rõ ràng, không tử tế thật sự, chỉ là cái kiểu người dùng ký ức người khác như vật trang trí cho câu chuyện của mình. Phúc Anh gật đầu, cười. Tuấn Kiệt cười nhỏ hơn — cậu ta nhìn sang Bách một cái, rồi nhìn đi chỗ khác. Như Quỳnh không cười. Nhưng cô cũng không nói gì. Bách bẻ một miếng bánh mì, chấm vào đĩa bơ. Chậm rãi. Không vội. Hồi cấp ba, anh mang cơm hộp không phải vì nghèo không đủ tiền mua căng tin — mà vì mẹ anh dậy sáng sớm nấu, và anh không nỡ để lại. Minh Khải không biết chi tiết đó. Và ngay cả khi biết, anh ta cũng sẽ không thay đổi cách kể lại câu chuyện. Có những người như vậy — không xấu đến mức cần ghét, chỉ thiếu đến mức không đủ để trân trọng. Khoảng tám giờ, khi rượu đã vào chai thứ ba và cuộc trò chuyện leo lên tầng "ai có bao nhiêu bất động sản", Minh Khải đứng dậy. Anh ta móc ví — không vội, không nhanh, với cái vẻ của người sắp làm điều gì đó mà họ đã nghĩ đến từ lúc bước vào phòng. Rút ra tờ năm trăm nghìn. Mới. Thẳng. Còn nếp gấp ngân hàng. Nhìn thẳng vào mặt Bách. — Này. Anh ta thả tờ tiền. Không đặt. Không đưa. Thả — để nó lật lộn hai vòng trong không khí, chao qua mép bàn, rồi rơi xuống sàn đá hoa cương ngay trước chân ghế Bách. Tiếng chạm sàn không có âm thanh — tờ tiền nhẹ, im lặng — nhưng cú thả đó thì ầm. — Nhặt đi. Coi như tao bo cho chuyến giao hàng tối nay. Bàn im. Không ai nhìn Minh Khải. Không ai nhìn tờ tiền. Tất cả nhìn Bách — hoặc cố tình không nhìn Bách theo cái cách mà thực ra cũng là nhìn. Tuấn Kiệt đặt ly xuống, ngón tay siết nhẹ vào thân ly. Không nói gì. Phúc Anh hơi ngả người ra sau — một centimet — như thể vô thức tạo khoảng cách với cái gì đó sắp xảy ra. Như Quỳnh. Như Quỳnh không nhìn xuống ly rượu. Cô nhìn thẳng vào tờ tiền. Mắt cô không đọc được — không phẫn nộ, không xấu hổ thay, không can ngăn. Chỉ là một ánh nhìn phẳng, như người đang chờ kết quả của điều gì đó mà họ không tham gia nhưng muốn biết đáp án. Bách nhìn tờ tiền một giây. Rồi cúi xuống, nhặt lên. Cả bàn hơi căng — rồi xả ra khi Minh Khải bắt đầu cười thắng thế. Nhưng Bách không nhét tiền vào túi. Anh gập lại cẩn thận — một nếp, hai nếp — đặt thẳng lên mặt bàn, ngay trước mặt Minh Khải. — Cảm ơn. Nhưng tao không nhận tiền không có lý do. Minh Khải cười lớn nhất từ đầu buổi — tiếng cười giòn, chắc, của người vừa thắng một ván bài và muốn mọi người cùng biết. — Lý do? Tao vừa cho mày lý do nhân văn nhất đời: thằng có cho thằng không có. Karl Marx cũng phải gật đầu! Vài người cười theo — không hẳn vì thấy hài, mà vì cười là phản xạ xã hội khi không biết làm gì khác. Bách không cười. Anh nhìn Minh Khải — bình thản và đầy đủ, kiểu nhìn của người đang ghi nhận thông tin để dùng sau, không phán xét, không giận dữ, chỉ ghi nhận — rồi nhìn ra cửa sổ. Hồ bơi vô cực vẫn xanh lam. Đèn vàng vẫn lung linh. Đẹp như người không biết gì cả. Đêm tiếp tục. Minh Khải gọi thêm tôm hùm — loại mới, đắt hơn — và đảm bảo cả bàn nghe giá khi anh ta đọc menu. Phúc Anh kể chuyện du thuyền Monaco thêm lần nữa, lần này với thêm chi tiết. Tuấn Kiệt im hơn ban đầu. Như Quỳnh nói chuyện với người ngồi bên trái — về nội thất, về một chuyến đi Đà Lạt sắp tới, về thứ gì đó không liên quan đến Bách — nhưng cứ vài phút, mắt cô lại lướt sang anh một lần. Nhanh. Kín. Bách nhận ra mỗi lần. Không phải vì anh để ý — mà vì sau hai năm yêu nhau, anh đã quen cái nhịp nhìn đó. Cô nhìn anh khi cô đang suy nghĩ. Không phải nghĩ về anh — mà nghĩ về điều gì đó liên quan đến anh, tính toán điều gì đó mà anh chưa biết. Ngày xưa anh thấy cái nhìn đó ấm áp. Bây giờ anh chỉ thấy nó chính xác.