Lúc tám giờ mười bảy, giày da Oxford gõ trên nền đá cẩm thạch. Bách nghe trước khi nhìn thấy. Không nhanh không chậm — đúng nhịp của người biết mình đang được nhìn và không cần phải biểu diễn thêm gì nữa. Mỗi bước gõ xuống như một dấu phẩy trong câu văn dài, điều chỉnh hơi thở của toàn bộ căn phòng mà người trong phòng không nhận ra. Nguyễn Thanh Hùng — quản lý tổng Grand Việt, vest đen bốn cúc, tóc muối tiêu chải gọn, huy hiệu vàng nhỏ trên ngực trái như dấu chấm cuối câu của một bộ đồng phục được may riêng — bước vào Jade Room với dáng đi của người làm việc này đủ lâu để không cần nhìn xuống chân. Phúc Anh thấy ông ta đầu tiên — giơ tay vẫy, tưởng ông ta đến hỏi về dịch vụ. Ông ta đi qua Phúc Anh. Minh Khải nhướn mày, cũng định vẫy — ông ta đi qua Minh Khải như qua một cái cột đèn. Ông ta đi thẳng đến cuối bàn. Dừng lại trước Trần Bách. Và cúi đầu — không phải cái cúi của nhân viên phục vụ đang chào khách hàng, không phải cái cúi của người cấp dưới đang thực hiện quy trình. Đây là cái cúi của người đứng trước người mà họ thực sự kính trọng, được rèn bởi nhiều năm làm việc ở nơi người ta biết phân biệt hai loại cúi đầu đó. — Chủ tịch Trần. Xin lỗi vì để ngài chờ lâu. — Giọng ông Hùng trầm, rõ, không hạ xuống thành thì thầm và cũng không cần phải lớn hơn mức cần thiết. — Phòng VIP Penthouse tầng ba mươi đã sẵn sàng từ chiều theo yêu cầu. Ngài có cần chúng tôi điều chỉnh dịch vụ cho bàn này không? Bàn số 7 của buổi họp lớp lớp 12A2 sau năm năm không gặp. Im. Cái im không phải của người đang suy nghĩ — mà của người đang xử lý thông tin nhưng hệ thống bị treo, màn hình vẫn sáng nhưng không có gì chạy được. Sắc mặt thay đổi theo thứ tự. Minh Khải là người đầu tiên — không phải đột ngột, mà như tờ giấy thấm nước từ từ, màu thấm vào từ bên trong ra. Nụ cười đóng băng ngay tại vị trí nó đang ở — không tan, không cứng hơn, không biến mất — chỉ treo đó như đồ vật ai đó quên chưa cất vào tủ. Tay anh ta đang cầm ly rượu không đặt xuống, không đưa lên, chỉ giữ nguyên ở độ cao ngang ngực như một bức tượng bị dừng giữa chuyển động. Phúc Anh đặt ly xuống — lần này có tiếng, cạch — và nhìn từ ông Hùng sang Bách, từ Bách về ông Hùng, miệng hé mở khoảng một phần tư nhưng không có âm thanh nào ra. Tuấn Kiệt — người hay lấp chỗ trống bằng lời nói nhất trong nhóm từ hồi đi học — ngồi hoàn toàn im lặng. Đây là lần đầu tiên trong cả buổi tối Bách thấy cậu ta không nói gì trong hơn mười giây liên tiếp. Lan Phương nhìn Như Quỳnh — cái nhìn phản xạ của người muốn xác nhận xem người bên cạnh mình đang cảm thấy gì, để từ đó biết mình nên cảm thấy gì. Như Quỳnh không cho cô ấy tín hiệu đó. Cô nhìn thẳng vào Bách — lần đầu tiên trong tối nay thực sự nhìn thẳng, không lướt qua, không né. Đây là cái nhìn khác hoàn toàn với cái nhìn lúc anh bước vào phòng — không còn là nhìn qua, mà là nhìn vào. Và trên khuôn mặt cô, Bách nhận ra thứ mà anh không cần đến gần hơn để xác nhận: sự tính toán. Nhanh, lạnh, chính xác — như người vừa phát hiện ra mình đã bỏ sót một cột số quan trọng trong bảng tính, và bây giờ đang nhẩm lại từ đầu. Anh đã từng yêu cô đủ lâu để đọc được khuôn mặt đó kể cả trong bóng tối. Bách nhìn lên ông Hùng. — Cảm ơn anh Hùng. Không cần phòng riêng. Tôi ngồi đây được rồi. — Dạ. Ngài cần gì cứ gọi tôi trực tiếp. Ông Hùng lùi lại hai bước — không vội, không chậm — xoay người và bước đi theo đúng cái nhịp Oxford trên đá cẩm thạch như lúc đến. Biến vào hành lang, không ngoảnh lại. Jade Room trở lại trạng thái trước — đèn vẫn sáng, nhạc nền vẫn chơi bản jazz nhẹ, tôm hùm vẫn trên đĩa — nhưng không khí thì khác. Như người ta hay nói về những phòng sau khi có người quan trọng vừa bước ra: không gian vẫn đó, chỉ là kích thước của nó vừa thay đổi. Tuấn Kiệt lên tiếng trước — bởi vì đó là điều cậu ta làm, luôn luôn. — Mày là… Trần Bách Holding? Cái Trần Bách Holding làm AI chip với hệ thống logistics tự động ở mười mấy quốc gia đó hả? — Mười sáu. — Bách rót thêm nước lọc vào ly mình. — Vừa mở thêm hai cái tháng trước. — Trời. — Tuấn Kiệt thở ra. — Mày… sao mày không nói? — Tao có nói đâu mà tụi mình hỏi. Câu đó không có chất cáo buộc trong đó. Chỉ là sự thật được nói ra theo cách bình thường nhất. Phúc Anh cười — tiếng cười khác hẳn những tiếng cười trước đó trong tối, lần này nghe nhỏ hơn và không chắc chắn, kiểu cười của người đang mua thêm thời gian để nghĩ. — Thôi mà, tụi mình không biết mà. Bách thông cảm đi. Nếu biết thì… — Thì sao? — Bách hỏi. Phúc Anh không trả lời được câu đó ngay. Thì sao — câu hỏi đơn giản nhất và khó trả lời nhất trong căn phòng này. Tờ tiền năm trăm ngàn vẫn nằm trên mặt bàn, giữa Bách và Minh Khải, phẳng và thẳng và không ai nhìn vào nhưng ai cũng biết nó đang ở đó.