Chương 1: Cuộc Chiến Khởi Đầu
Ngày công bố thành quả, Trần Hoàng Vũ đứng giữa rừng sâu Ngọc Linh, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào.
Hắn không thể tin nổi rằng sau bao tháng ngày miệt mài nghiên cứu, cuối cùng giống sâm Ngọc Linh mà hắn và đội ngũ của mình dày công chăm sóc đã đến ngày ra mắt.
Vũ đưa tay vuốt nhẹ lên những chiếc lá xanh mướt, cảm giác mềm mại dưới đầu ngón tay như một lời hứa hẹn về những điều tốt đẹp phía trước.
Trong tâm trí hắn hiện lên hình ảnh những buổi sáng sớm, khi ánh nắng vừa le lói, hắn cùng đồng đội nhổ cỏ, tưới nước cho từng gốc sâm.
Âm thanh của những chiếc lá xào xạc trong gió như nhắc nhở hắn về những kỷ niệm ngọt ngào ấy.
Nhưng chỉ sau một giây, hắn cảm nhận được cú sốc khi gia đình vị hôn thê Phạm Gia, những kẻ tự mãn và kiêu ngạo, cướp sạch công trình của mình.
Chỉ với một tệp dữ liệu thô, họ đã lập tức IPO, định giá nghìn tỷ, xuất khẩu sâm sang Thụy Sĩ mà không chút đắn đo.
Vũ siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, máu rỉ ra, nhưng hắn không cảm thấy đau.
Hắn không thể ngờ rằng những người mà hắn từng coi là gia đình lại sẵn sàng phản bội hắn để thu lợi.
Họ đã lén lút sao chép toàn bộ dữ liệu nghiên cứu của hắn, chỉ để biến những giấc mơ của hắn thành bát cơm cho họ.
“Họ không biết rằng giống sâm nhân tạo của họ sẽ trở thành chất độc hủy hoại sức khỏe sau 30 ngày,” Vũ thầm nghĩ, cảm giác tức giận và nỗi đau trào dâng trong lồng ngực.
Bên cạnh Vũ, nữ tổng tài Nguyễn Minh Thư, người phụ nữ cứng rắn, quyết định không để Vũ một mình trong cuộc chiến này.
Minh Thư, với mái tóc đen dài, được thắt gọn gàng, và gương mặt sắc sảo, ánh mắt của cô như những ngọn lửa đang bùng cháy.
Cô đứng thẳng, đôi tay khoanh trước ngực, như một chiến binh sẵn sàng đối đầu với mọi thử thách.
Cô dám đứng lên, dám chống lại những kẻ đã cướp đi công sức của họ, mặc cho áp lực đang đè nặng lên vai.
“Chúng ta cần phải hành động ngay lập tức,” Minh Thư nói, giọng nói của cô đầy quyết tâm, như một mệnh lệnh không thể chối từ.
Vũ nhìn vào mắt cô, ánh mắt kiên định của cô truyền cho hắn sức mạnh, như một dòng điện chạy qua cơ thể.
“Đúng, chúng ta phải lật kèo,” hắn đáp, giọng nói thấp nhưng đầy quyết tâm, như thể một lời thề nguyện.
“Em muốn hợp tác, nhưng phải ký hợp đồng chuyển nhượng cổ phần đứng tên riêng,” Minh Thư kiên quyết, ánh mắt cô không thể lay chuyển.
Vũ gật đầu, không có gì quan trọng hơn việc lấy lại công bằng cho chính mình và cho những người đã đồng hành cùng hắn trong suốt quá trình.
Liệu họ có thể lật kèo và đưa gia đình phản bội vào tù trong vòng 24 giờ?
Thời gian không còn nhiều, và Vũ cảm thấy như một chiếc đồng hồ cát đang trôi dần từng hạt cát.
Nguyên tắc đầu tiên chính là thu thập chứng cứ chứng minh sự độc hại của sâm nhân tạo.
“Chúng ta cần đến Viện Pasteur,” Minh Thư lên tiếng, “Họ sẽ có giấy chứng nhận kiểm định chuẩn ISO cho giống sâm này.”
“Đúng, và chúng ta cũng cần phải tìm kiếm những bằng chứng khác,” Vũ đồng ý, đầu óc hắn đã bắt đầu lên kế hoạch.
Trong tâm trí hắn, hình ảnh những tệp hồ sơ, giấy tờ và các chứng cứ pháp lý hiện lên như một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
Hắn nhớ lại những buổi họp với đội ngũ nghiên cứu, những lần họ cùng nhau tranh luận, đưa ra ý tưởng và cố gắng tìm ra những giải pháp tốt nhất cho giống sâm.
“Chúng ta cần một bản ghi âm kỹ thuật số ghi lại sự thừa nhận đánh cắp dữ liệu,” Minh Thư nói, “Hãy tìm cách để thu thập chúng.”
“Và file metadata lịch sử tập tin gốc nữa,” Vũ tiếp lời, mồ hôi đã bắt đầu đổ xuống trán hắn.
Họ bắt đầu lập kế hoạch, mỗi người một nhiệm vụ, như những quân cờ trong một ván cờ lớn.
“Chúng ta sẽ không để họ thoát khỏi vòng tay của pháp luật,” Minh Thư khẳng định, quyết tâm trong giọng nói của cô như một lời thề.
Vũ gật đầu, lòng đầy quyết tâm.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng len lỏi qua từng kẽ lá, như một dấu hiệu cho thấy cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
“Hãy chuẩn bị cho mọi thứ, chúng ta cần phải hành động trong vòng 24 giờ tới,” Minh Thư lên tiếng, giọng nói không cho phép bất cứ ai phản đối.
“Chúng ta sẽ đến nhà Phạm Gia, phải tìm cách thu thập chứng cứ từ máy tính của họ,” Vũ nói, ánh mắt trở nên sắc bén như lưỡi dao.
“Em sẽ điều tra các tài liệu liên quan đến IPO của họ,” Minh Thư nhanh chóng lập kế hoạch, đôi tay cô lướt trên điện thoại như một nhạc trưởng chỉ huy dàn nhạc.
“Chúng ta cần tiếp cận những người có thông tin, nhân viên cũ, những người đã từng làm việc với họ,” Vũ bổ sung, không khí xung quanh như bị nén lại bởi sự căng thẳng.
“Đúng, và nếu cần, hãy dùng cả những cách không chính thống,” Minh Thư gợi ý, ánh mắt cô lấp lánh sự quyết tâm.
“Chúng ta sẽ không để họ thoát khỏi vòng tay của pháp luật,” Vũ khẳng định, niềm tin trong hắn như một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Thời điểm bắt đầu lật kèo đã đến, và không ai có thể ngăn cản họ nữa.