Chương 3: Đối Đầu Cùng Thời Gian
Ngày công bố thành quả, Trần Hoàng Vũ đứng giữa rừng sâu Ngọc Linh, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào.
Hắn đã dành trọn ba năm mồ hôi và nước mắt để nghiên cứu, tìm tòi giống sâm quý hiếm.
Gió rừng thổi nhẹ, mang theo hương thơm ngào ngạt của đất mẹ, làm cho tâm hồn hắn như hòa quyện vào thiên nhiên.
Nhưng chỉ sau một giây, hắn cảm nhận được cú sốc khi gia đình vị hôn thê Phạm Gia, những kẻ tự mãn và kiêu ngạo, cướp sạch công trình của mình.
Họ không chỉ là những người đồng hành, mà giờ đây trở thành kẻ thù tàn nhẫn nhất trong cuộc đời hắn.
Chỉ với một tệp dữ liệu thô, họ đã lập tức IPO, định giá nghìn tỷ, xuất khẩu sâm sang Thụy Sĩ mà không chút đắn đo.
Vũ tự nhủ, họ không biết rằng giống sâm nhân tạo của họ sẽ trở thành chất độc hủy hoại sức khỏe sau 30 ngày.
Bên cạnh Vũ, nữ tổng tài Nguyễn Minh Thư, người phụ nữ cứng rắn, quyết định không để Vũ một mình trong cuộc chiến này.
Ánh mắt Thư sắc lạnh, gương mặt không chút dao động, như một chiến binh đã sẵn sàng cho trận chiến không khoan nhượng.
“Chúng ta phải lập kế hoạch ngay bây giờ, Vũ.
Thời gian đang cạn kiệt.” Thư nói, giọng điệu mạnh mẽ nhưng không kém phần dịu dàng.
Vũ gật đầu, lòng tràn đầy hy vọng khi thấy sự quyết tâm trong đôi mắt của Thư.
“Tôi đồng ý, nhưng chúng ta cần phải có sự đảm bảo an toàn cho cả hai.”
“Đúng vậy.” Thư nói, đôi tay xòe ra như muốn vạch ra một con đường rõ ràng.
“Tôi yêu cầu hợp tác phải ký hợp đồng chuyển nhượng cổ phần đứng tên riêng.”
Vũ nhìn Thư, sự thông minh và lý tính của cô khiến hắn cảm thấy an tâm.
“Tôi hiểu.
Chúng ta sẽ ký hợp đồng ngay khi có đủ chứng cứ.”
Không khí xung quanh dường như trở nên ngột ngạt hơn, áp lực thời gian như một chiếc đồng hồ cát đang chảy từng hạt cát quý giá.
“Chúng ta chỉ có 24 giờ.” Thư nhấn mạnh, ánh mắt cô như một ngọn đèn pin soi sáng trong bóng tối.
“Đầu tiên, chúng ta cần điều tra và thu thập chứng cứ chứng minh sự độc hại của sâm nhân tạo.” Vũ lên tiếng, sự kiên quyết hiện rõ trên gương mặt hắn.
“Đúng vậy, và phải ngăn chặn việc xuất khẩu sang Thụy Sĩ.” Thư tiếp lời, hai bàn tay cô siết chặt lại như muốn khẳng định quyết tâm.
Họ bắt đầu lên danh sách những việc cần làm, từng bước một.
Vũ lấy ra một chiếc laptop, gõ nhanh như thể thời gian đang chạy đua với họ.
“Chúng ta cần một bản ghi âm kỹ thuật số ghi lại sự thừa nhận đánh cắp dữ liệu từ gia đình Phạm Gia.”
Thư gật đầu, “Tôi sẽ sắp xếp một cuộc gặp với họ.
Nhớ phải chuẩn bị máy ghi âm thật kỹ.”
“Tôi sẽ tìm lại file metadata lịch sử tập tin gốc.” Vũ nói, nỗi lo lắng dâng lên trong lòng hắn.
“Và giấy chứng nhận kiểm định của Viện Pasteur chuẩn ISO.” Thư bổ sung, ánh mắt cô sáng lên khi nghĩ đến những chứng cứ sắc bén.
Họ chia nhau công việc, mỗi người một ngả nhưng đều hướng về một mục tiêu duy nhất.
Thời gian như một con thuyền trôi nhanh, từng phút giây đều quý giá.
Vũ vội vàng lái xe về phòng thí nghiệm, lòng tràn đầy sự quyết tâm.
Hắn nhớ rõ tất cả các dữ liệu, từng con số, từng ghi chú, như một tấm bản đồ dẫn đường.
Không khí trong phòng thí nghiệm căng thẳng, ánh sáng vàng vọt từ đèn neon làm nổi bật lên những tài liệu chất đống trên bàn.
Vũ lật từng trang tài liệu, tay run run khi nhìn thấy những ghi chú của mình.
Hắn nhớ lại những ngày tháng miệt mài, những giấc ngủ không có, tất cả chỉ để tạo ra sản phẩm này.
“Hắn đã lấy đi tất cả của tôi.” Vũ thầm nghĩ, sự giận dữ dâng lên trong lòng hắn như một ngọn lửa lớn.
Bên ngoài, tiếng xe cộ ồn ào, nhưng trong lòng Vũ, mọi thứ dường như tĩnh lặng.
Hắn chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập loạn xạ.
Cuối cùng, hắn tìm thấy chứng nhận kiểm định của Viện Pasteur, lòng mừng rỡ dâng trào.
“Đây chính là chìa khóa để lật kèo.” Vũ thầm nhủ, một nụ cười nở trên môi.
Nhưng rồi, hắn lại nhớ đến Thư đang chờ đợi.
Hắn nhanh chóng thu dọn tài liệu và lái xe trở về.
Thời gian trôi qua như một cơn lốc, và cuộc chiến của họ mới chỉ bắt đầu.
Liệu họ có thể lật kèo và đưa gia đình phản bội vào tù trong vòng 24 giờ?
Đó là câu hỏi lớn nhất trong lòng Vũ lúc này, và hắn biết rằng mọi thứ còn lại phụ thuộc vào sự thông minh và lý trí của Thư.
Trở lại văn phòng, Thư đang ngồi đợi, ánh mắt cô quyết đoán, không một chút do dự.
“Có gì mới không?” Cô hỏi, giọng điệu như một nhà lãnh đạo đang chỉ đạo cuộc chiến.
“Có!” Vũ đáp, giọng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Chúng ta có chứng nhận kiểm định của Viện Pasteur.”
“Tốt!
Chúng ta cần chứng cứ thuyết phục.”
Họ nhìn nhau, lòng tràn đầy niềm tin và hy vọng, quyết tâm không để những kẻ phản bội chiếm đoạt thành quả của mình.
Cuộc chiến 24 giờ đã chính thức bắt đầu, và họ sẽ không từ bỏ cho đến khi giành lại những gì thuộc về mình.
Thời gian đang đếm ngược, và tất cả chỉ mới là khởi đầu cho một cuộc đấu tranh không khoan nhượng.