Chương 4: Cuộc Đột Kích Tại Công Ty Vạn An

Trời đã dần ngả về chiều, ánh sáng vàng rực rỡ của hoàng hôn len lỏi qua những tán cây, tạo nên những mảng sáng tối chập chờn giữa rừng Ngọc Linh.

Trần Hoàng Vũ đứng bên ngoài Công ty Vạn An, khuôn mặt anh hiện rõ sự căng thẳng, mồ hôi lăn dài trên trán, như những giọt sương trong một buổi sớm mai.

Đôi mắt anh chăm chú quan sát từng cử động bên trong tòa nhà, nơi hắn biết rõ gia đình Phạm Gia đang bàn bạc về việc xuất khẩu sâm nhân tạo.

Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương thơm của thiên nhiên, nhưng Vũ không còn tâm trí để cảm nhận.

Hắn quay sang Nguyễn Minh Thư, người phụ nữ với mái tóc dài đen nhánh, ánh mắt sắc lạnh và tư duy sắc sảo.

“Chúng ta không còn thời gian,” Thư nói, giọng điềm tĩnh nhưng quyết liệt, khiến Vũ cảm nhận rõ ràng sự quyết tâm trong từng từ ngữ.

“Đúng vậy, chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” Vũ gật đầu, ý chí quyết tâm bộc lộ rõ rệt, đến nỗi anh có thể cảm thấy nhịp tim mình đập loạn xạ.

Họ đã chuẩn bị cho cuộc kiểm tra đột xuất này suốt nhiều giờ đồng hồ, và giờ đây, không gì có thể ngăn cản họ.

Vũ và Thư lén lút tiến vào công ty, nép mình sau những hàng ghế, lắng nghe âm thanh bên trong như những thám tử trong một bộ phim ly kỳ.

“Cô có chắc rằng mọi thứ đều ổn không?” Một giọng nói lạ vang lên, rõ ràng là của một trong những giám đốc của Vạn An.

“Tất cả đều theo đúng kế hoạch,” một giọng nữ khác trả lời, đầy tự tin, như thể họ đang nắm giữ một bí mật lớn lao.

Vũ và Thư nhìn nhau, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt họ, đôi bàn tay nắm chặt đến mức có thể thấy những khớp xương nổi lên.

“Chúng ta cần chứng cứ,” Vũ thì thầm, đôi mắt anh ánh lên sự quyết tâm, như ánh lửa bùng cháy trong bóng tối.

“Tôi có một ý tưởng,” Minh Thư đáp, nắm chặt tay Vũ, truyền tải năng lượng quyết liệt, khiến Vũ cảm thấy như đang đứng trên đỉnh núi cao.

Họ chậm rãi di chuyển đến khu vực văn phòng, nơi mà Vũ biết rằng sẽ có những tài liệu quan trọng về sản phẩm sâm nhân tạo.

Đột nhiên, một tiếng động mạnh khiến cả hai quay lại, một nhân viên đang đi về phía họ, chân bước đều đặn, khiến Vũ cảm thấy như tim mình ngừng đập.

“Chúng ta phải ẩn đi!” Vũ nói khẽ, vội vàng kéo Thư vào một căn phòng nhỏ bên cạnh, nơi không khí ngột ngạt và mùi ẩm mốc xộc vào mũi.

Bên trong căn phòng, không gian chật hẹp, họ đứng yên, nghe tiếng bước chân của nhân viên đi qua, như thể mỗi giây trôi qua đều nặng nề như hàng tấn đá.

Khi mọi thứ trở lại bình thường, Thư lấy ra một chiếc thiết bị ghi âm nhỏ, ánh mắt cô đầy quyết tâm, như một chiến binh chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.

“Chúng ta cần ghi lại cuộc họp này, chắc chắn sẽ có thông tin hữu ích,” cô nói, giọng điềm tĩnh nhưng có sức nặng của sự thật.

“Tốt, hãy chuẩn bị, tôi sẽ mở cửa,” Vũ thì thầm, chuẩn bị cho kế hoạch mạo hiểm, lòng anh như một con ngựa hoang đang muốn lao ra khỏi chuồng.

Vũ nhẹ nhàng mở cửa, lén lút đưa mắt ra nhìn.

Cuộc họp đang diễn ra bên trong, những gương mặt căng thẳng, những lời nói đầy nghi ngờ, như những mũi dao sắc nhọn đang đâm vào không khí.

“Chúng ta không thể để ai biết về sản phẩm này, nếu không mọi thứ sẽ đổ bể,” một giọng nói vang lên, đanh thép và nghiêm khắc.

“Đúng vậy, hãy giữ bí mật này cho riêng mình,” một người khác đồng tình, ánh mắt họ lướt qua nhau như những con sói đang dõi theo con mồi.

Thư nhanh chóng bấm nút ghi âm, ánh mắt sáng rực, như một ngọn đuốc trong đêm tối.

“Chúng ta có được bằng chứng rồi,” cô thì thầm, cảm giác hồi hộp tràn ngập trong lòng.

Vũ gật đầu, lòng tràn đầy hy vọng, nhưng anh biết rằng đây chỉ mới là khởi đầu.

Họ tiếp tục lén lút di chuyển trong văn phòng, tìm kiếm thêm tài liệu, đôi chân nhẹ nhàng như những bóng ma.

“Đây rồi!” Vũ chỉ vào một ngăn kéo, nơi chứa đựng những hồ sơ về sản phẩm sâm nhân tạo, ánh mắt anh sáng lên như tìm thấy kho báu.

Hắn mở ngăn kéo ra, ánh mắt sáng lên khi thấy một tệp tài liệu dày cộp, cảm giác như đạt được điều mình khao khát bấy lâu.

“Chúng ta cần sao chép những tài liệu này ngay lập tức,” Thư nói, lấy ra một chiếc máy quét nhỏ, tay cô run run nhưng quyết tâm không hề suy giảm.

Trong khi Thư đang quét tài liệu, Vũ vẫn đứng bên ngoài, giữ cảnh giác cao độ, đôi mắt anh như một con chim ưng đang rình mồi.

Một lần nữa, tiếng bước chân vang lên, lần này gần hơn, tim Vũ đập mạnh, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, như một dòng nước đá.

“Nhanh lên!” Vũ thúc giục, ánh mắt lo lắng, không muốn bỏ lỡ cơ hội quý giá này.

Cuối cùng, Thư cũng hoàn tất quét tài liệu và họ nhanh chóng rút lui vào bóng tối, như những kẻ lẩn tránh dưới ánh trăng.

Ra khỏi công ty, cả hai thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa thoát khỏi một cuộc chiến sinh tử.

“Chúng ta đã có rất nhiều thông tin,” Thư nói, niềm vui hiện lên trong ánh mắt cô, như ánh sáng le lói sau một cơn bão.

“Nhưng chúng ta vẫn chưa xong,” Vũ đáp, “Chúng ta cần phải ngăn chặn việc xuất khẩu sâm nhân tạo sang Thụy Sĩ.”

Cả hai nhanh chóng lên kế hoạch cho bước tiếp theo, quyết tâm không để gia đình Phạm Gia thoát khỏi vòng tay của công lý.

Vũ và Thư đứng dưới ánh đèn đường, ánh mắt rực lửa, tâm trí đầy khát khao chiến thắng.

Thời gian chỉ còn lại 24 giờ, và họ sẽ không từ bỏ cho đến khi lật kèo thành công.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...