Chương 2: Cơn Bão Từ Gia Đình Phạm Gia

Ngày công bố thành quả, Trần Hoàng Vũ đứng giữa rừng sâu Ngọc Linh, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào.

Hắn đã bỏ ra hai năm trời nghiên cứu, chăm sóc và phát triển giống sâm mới với hy vọng mang lại lợi ích cho cộng đồng và gia đình mình.

Đột nhiên, một cơn gió lạnh lẽo từ những tán cây cao vút thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và hương sâm nồng nàn, nhưng trong lòng Vũ, mọi thứ bỗng trở nên tăm tối.

Nhưng chỉ sau một giây, hắn cảm nhận được cú sốc khi gia đình vị hôn thê Phạm Gia, những kẻ tự mãn và kiêu ngạo, cướp sạch công trình của mình.

Hình ảnh họ, với những bộ vest sang trọng, nụ cười nham hiểm, và ánh mắt thách thức, hiện lên trong tâm trí Vũ như một cơn ác mộng không thể thoát ra.

Những tiếng cười nhạo báng vọng lại từ phía họ khiến lòng Vũ quặn thắt, từng tiếng một như dao cứa vào trái tim hắn.

Chỉ với một tệp dữ liệu thô, họ đã lập tức IPO, định giá nghìn tỷ, xuất khẩu sâm sang Thụy Sĩ mà không chút đắn đo.

Giá như hắn có thể chứng minh rằng giống sâm nhân tạo của họ sẽ trở thành chất độc hủy hoại sức khỏe sau 30 ngày.

Bên cạnh Vũ, nữ tổng tài Nguyễn Minh Thư, người phụ nữ cứng rắn, quyết định không để Vũ một mình trong cuộc chiến này.

Ánh mắt Minh Thư sắc bén như dao, đầy quyết tâm và dũng cảm, như thể cô đã sẵn sàng cho một cuộc chiến sinh tử.

“Chúng ta không thể để điều này xảy ra, Vũ,” cô nói, giọng điệu nghiêm túc, mỗi từ như một mũi tên nhắm thẳng vào trái tim Vũ.

“Nhưng làm sao chúng ta có thể ngăn chặn họ?” Vũ thở dài, cảm giác như mọi thứ đang trôi khỏi tay mình, bàn tay hắn siết chặt lại, những khớp tay rướm máu vì áp lực.

“Chúng ta sẽ phải hành động ngay lập tức,” Minh Thư đáp, ánh mắt cô chợt sáng lên một cách đầy quyết đoán, như ánh lửa trong đêm tối.

“Tôi yêu cầu hợp tác phải ký hợp đồng chuyển nhượng cổ phần đứng tên riêng,” cô nhấn mạnh, từng lời nói của cô như một thỏa thuận bất thành văn giữa hai người.

Vũ gật đầu, cảm nhận được niềm tin và sức mạnh từ lời nói của Minh Thư, như một viên kim cương quý giá giữa cơn bão táp.

“Chúng ta sẽ sớm có bằng chứng để lật kèo,” cô tiếp tục, “nhưng thời gian không chờ đợi ai, chúng ta chỉ còn 24 giờ.”

Trong lòng Vũ, một ngọn lửa bùng cháy, quyết tâm lật lại vụ việc, chấm dứt sự tự mãn của gia đình Phạm Gia.

Họ cần phải điều tra và thu thập chứng cứ chứng minh sự độc hại của sâm nhân tạo, đồng thời ngăn chặn việc xuất khẩu sang Thụy Sĩ.

Vũ và Minh Thư nhanh chóng ra ngoài, lòng tràn ngập những kế hoạch và hy vọng, từng bước chân của họ vang lên như những nhịp đập của một cuộc chiến không khoan nhượng.

Họ đến văn phòng của Viện Kiểm định, nơi có những chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực này.

“Chúng ta cần giấy chứng nhận kiểm định của Viện Pasteur chuẩn ISO,” Minh Thư nói với giọng dứt khoát, ánh mắt cô kiên định như một hòn đá tảng.

“Đó sẽ là bằng chứng chứng minh sự độc hại của sản phẩm mà họ đang xuất khẩu,” Vũ thêm vào, giọng nói của hắn mang theo sự lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm.

Nhân viên tại văn phòng nhìn họ với ánh mắt nghi ngờ, như thể đang nghi ngờ khả năng của cả hai.

“Các bạn có giấy tờ gì chứng minh không?”

“Chúng tôi sẽ cung cấp tất cả thông tin cần thiết,” Minh Thư tự tin trả lời, cảm giác như cô đang đứng trước một phiên tòa.

Họ phải làm mọi cách để có được bằng chứng, để chứng minh rằng mình không chỉ là nạn nhân trong trò chơi này.

Tiếp theo, họ đến phòng thí nghiệm, nơi Vũ đã từng làm việc, nơi ký ức về những ngày tháng đầy nỗ lực và hy vọng vẫn còn vẹn nguyên.

“Chúng ta cần truy cập vào hệ thống máy tính để lấy file metadata lịch sử tập tin gốc,” Vũ nói, cảm giác hồi hộp dâng trào.

“Tôi có thể giúp bạn,” một người bạn cũ của Vũ, là kỹ sư phần mềm, đã đồng ý hỗ trợ, một ánh sáng hy vọng le lói trong lòng Vũ.

Họ bắt đầu làm việc, từng giây trôi qua như hàng giờ, màn hình máy tính sáng rực lên như một ngọn hải đăng giữa đêm tối.

Vũ nhìn vào màn hình máy tính, tim đập nhanh, khi thấy những dòng chữ hiện ra.

“Đây là bản ghi âm kỹ thuật số ghi lại sự thừa nhận đánh cắp dữ liệu,” bạn của Vũ nói, niềm vui lấp lánh trong ánh mắt.

“Chúng ta đã có nó!” Vũ kêu lên, cảm giác như ánh sáng cuối đường hầm đang dần xuất hiện, niềm hy vọng bừng sáng trong lòng hắn.

“Nhưng chúng ta cần phải nhanh chóng, thời gian không còn nhiều,” Minh Thư nhắc nhở, giọng điệu của cô mang theo một nỗi lo lắng.

Họ quyết định chia nhau ra để thu thập thêm thông tin, mỗi người như một chiến binh chiến đấu trên mặt trận riêng của mình.

Nguyễn Minh Thư đi đến các công ty dược phẩm, nơi có khả năng liên quan đến giống sâm độc hại này, cô biết rằng mỗi phút trôi qua đều quý giá.

Còn Vũ, trở về văn phòng để xem xét lại tất cả các tài liệu liên quan đến dự án, cảm giác như mình đang đứng trước một đống đổ nát, tìm kiếm ánh sáng giữa bóng tối.

Hắn lật từng trang giấy, từng số liệu, cảm nhận sự nóng bừng trong lòng khi nghĩ đến việc gia đình Phạm Gia sẽ phải trả giá.

Và rồi, một ánh sáng lóe lên trong đầu Vũ.

“Nếu như tôi có thể chứng minh rằng sản phẩm của họ gây hại cho sức khỏe, họ sẽ không thể xuất khẩu được,” Vũ nghĩ, lòng đầy quyết tâm.

Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, nhưng Vũ biết rằng mình không đơn độc.

Họ sẽ cùng nhau đứng lên chống lại sự bất công này.

Cảm giác tự tin trở lại, Vũ bắt tay vào công việc với tâm thế sẵn sàng chiến đấu, tâm trí hắn như một cỗ máy không ngừng nghỉ.

“Chúng ta sẽ không để họ thoát,” Vũ nhủ thầm, nắm chặt tay lại, cảm nhận được sức mạnh từ lòng quyết tâm của mình.

Với sự hỗ trợ của Minh Thư và những bằng chứng sắp có trong tay, Vũ tin rằng họ sẽ có thể lật kèo và đưa gia đình phản bội vào tù trong vòng 24 giờ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...