Chương 6: Âm Thanh Từ Bóng Tối

Ngày thứ tư sau khi Trần Hoàng Vũ phát hiện ra sự phản bội tàn nhẫn của gia đình vị hôn thê Phạm Gia, ánh sáng mặt trời như không còn đủ sức để soi rọi vào những tán cây Ngọc Linh xanh mướt.

Vũ ngồi trong văn phòng của Nguyễn Minh Thư, nơi mà ánh sáng chỉ lọt qua những khe hở của những tấm rèm tối màu, tạo nên một không gian u ám như chính tâm trạng của hắn.

Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nơi những con số và biểu đồ nhảy múa như đang chế nhạo nỗi đau của hắn, những con số đỏ chói như máu trên nền trắng.

Những giọt mồ hôi lạnh bắt đầu lăn dài trên trán, hắn siết chặt tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc, như thể hắn đang cố nén lại một cơn giận dữ đang dâng trào.

Nguyễn Minh Thư bước vào, ánh mắt sắc lạnh như dao, nhưng trong đó ẩn chứa một sự quyết tâm mạnh mẽ.

“Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ, không thể để họ tiếp tục lừa đảo!” cô nói, giọng nói mạnh mẽ nhưng cũng đầy lo lắng, tạo nên một bầu không khí căng thẳng trong phòng.

Vũ gật đầu, nhưng lòng hắn vẫn nặng trĩu như một tảng đá lớn đè nén.

“Chúng ta phải có bằng chứng rõ ràng, không thể dựa vào cảm xúc,” Thư nhấn mạnh, đôi tay cô đặt lên bàn, tạo ra âm thanh như một lời tuyên bố không thể chối cãi.

Trong tâm trí Vũ, những hình ảnh về gia đình Phạm Gia, với những nụ cười tự mãn, hiện lên như một vết thương không thể nào xóa nhòa, khiến hắn không thể tập trung.

“Họ đã cướp đi thành quả của chúng ta, và giờ đây, họ đang nhạo báng chúng ta,” Vũ thốt lên, giọng nói nghẹn lại như có một vật gì đó đè nén ở cổ họng, đôi mắt hắn ánh lên sự phẫn nộ.

“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Thư khẳng định, giọng nói đầy quyết đoán, như một nhát dao cắt xuyên qua không khí nặng nề.

Cô nhanh chóng mở máy tính, và trên màn hình hiện lên một tệp tin chứa nội dung ghi âm mà Thư đã thu thập được từ một cuộc họp bí mật giữa gia đình Phạm Gia.

Âm thanh vang lên, giọng của một người đàn ông, có thể là Phạm Mạnh, cha của vị hôn thê, lộ ra những lời thừa nhận đánh cắp dữ liệu của Vũ.

“Chúng ta đã lấy được dữ liệu, và giờ chỉ cần vận hành,” giọng nói đầy tự mãn của hắn như một lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim Vũ.

“Sẽ không ai biết được nếu chúng ta xuất khẩu ngay bây giờ!”

Vũ cảm thấy như có một cú đấm mạnh vào ngực, không thể thở nổi.

“Họ thực sự nghĩ rằng mình có thể thoát khỏi điều này?” hắn nghiến răng, và cảm giác tức giận cuồn cuộn trong lòng.

“Chúng ta sẽ không để họ thoát,” Thư khẳng định, giọng nói đầy quyết đoán, ánh mắt cô như một ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối.

Cô nhanh chóng mở tệp metadata để kiểm tra lịch sử tập tin gốc, và những con số hiện lên như một dấu hiệu rõ ràng cho thấy thời điểm dữ liệu bị đánh cắp.

“Đây chính là thời điểm quan trọng, chúng ta có thể chứng minh rằng họ đã vi phạm bản quyền,” cô nói, ánh mắt đầy hy vọng, như thể ánh sáng vừa lóe lên giữa màn đêm.

“Chúng ta cần giấy chứng nhận kiểm định của Viện Pasteur, phải có chứng cứ rõ ràng về độc tính của sâm nhân tạo,” Vũ nhắc nhở, lòng đầy căng thẳng, đôi bàn tay hắn siết chặt lại.

Thư gật đầu và bắt đầu soạn thảo một email gửi đến Viện Pasteur, yêu cầu kiểm định ngay lập tức.

“Chúng ta cần phải làm nhanh, thời gian không chờ đợi ai,” cô nhấn mạnh, và Vũ cảm nhận được sự khẩn trương trong từng lời nói của cô.

Họ cùng nhau làm việc, từng giây từng phút trôi qua như một cuộc chiến không ngừng, những dòng email được gửi đi nhanh chóng như một ván cờ đang vào hồi kịch tính.

Vũ cảm thấy tim mình đập loạn xạ, như một nhịp trống chậm rãi, nhưng rồi lại tăng tốc khi nghĩ đến sự nghiệp và tương lai bị đe dọa.

“Chúng ta cần chuẩn bị cho hội nghị vào ngày mai, phải có tất cả bằng chứng trong tay,” Thư nói, ánh mắt cô như một ngọn lửa bùng cháy, đầy quyết tâm.

Vũ gật đầu, cảm nhận được sức mạnh từ quyết tâm của cô, và họ bắt đầu lên kế hoạch cho một cuộc họp đầy căng thẳng.

“Chúng ta cần làm rõ mọi thứ, chứng minh rằng sâm nhân tạo của họ sẽ trở thành chất độc,” Thư nói, và họ bắt đầu phân chia nhiệm vụ.

“Tôi sẽ thu thập thêm bằng chứng từ các chuyên gia,” Vũ nói, giọng điệu mạnh mẽ, “cô hãy lo liệu các tài liệu pháp lý cần thiết.”

“Hãy nhớ, chúng ta không chỉ đang chiến đấu cho mình, mà còn cho những người sẽ bị ảnh hưởng bởi sản phẩm độc hại này,” Thư nhấn mạnh, ánh mắt cô bừng sáng như một ngọn hải đăng giữa bão tố.

Vũ cảm thấy lòng mình ấm áp khi nghĩ đến sự đoàn kết này, như một dòng điện chạy qua cơ thể, tiếp thêm sức mạnh cho hắn.

Họ đã quyết định không để kẻ thù thắng cuộc.

Thời gian trôi qua, và họ phải làm việc không ngừng nghỉ, từng giây từng phút đều quý giá, như một cuộc đua với thời gian không có thời gian để thở.

Màn đêm buông xuống, nhưng ánh đèn trong văn phòng vẫn sáng rực, như một biểu tượng cho hy vọng và sự kiên cường.

Họ đã bước vào cuộc chiến, và không có đường lui.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...