Chương 1: Hôn Ước Không Lời Thề

Phòng ký kết nằm ở tầng hai mươi bảy của một tòa nhà văn phòng hạng A, không phải nhà thờ, không phải tiệc cưới. Ánh đèn LED trắng lạnh chiếu xuống mặt bàn kính cường lực, phản chiếu rõ từng nét chữ in nghiêng trên bản hợp đồng hôn nhân thương mại. Lâm An ngồi thẳng lưng, váy cưới màu trắng ngà không đính đá, không ren cầu kỳ, chỉ là một đường cắt tối giản đến mức gần như khắc nghiệt. Cô không nhìn chú rể. Cô nhìn luật sư. “Điều khoản thứ ba,” giọng người đàn ông đeo kính gọng vàng vang lên đều đều, không một chút cảm xúc. “Cô dâu cam kết duy trì trạng thái im lặng tuyệt đối trong vòng ba mươi sáu tháng, không can thiệp vào quản trị nội bộ, không phát ngôn truyền thông, không tranh chấp quyền sở hữu tài sản trước khi kết thúc thời hạn. Đổi lại, Tập đoàn Trần sẽ cấp khoản vay ưu đãi hai trăm tỷ đồng cho công ty của phụ thân cô, lãi suất cố định, không thế chấp tài sản cá nhân.” Lâm An gật đầu. Không thở dài. Không nhìn Trần Khải. Chồng cô ngồi đối diện, vest đen cắt may chuẩn xác, cà vạt buộc chặt. Anh cầm bút ký tên nhanh gọn, nét chữ sắc lẹm như một nhát dao cắt đứt mọi ràng buộc cảm xúc. Đối với anh, đây không phải lễ kết duyên. Đây là biên bản bàn giao rủi ro. Một con nợ được gả vào nhà để xóa sổ khoản vay cứu hỏa. Một món hàng chính trị được dán nhãn “con dâu”. Bà Trịnh, mẹ chồng, ngồi ở ghế da đỏ, tay đeo nhẫn kim cương ba carat, ánh mắt lướt qua Lâm An như đang kiểm tra hàng hóa lỗi. “Đàn bà vào nhà họ Trần phải biết phận,” bà nói, giọng khàn đặc, mang theo mùi nước hoa nồng và sự tự mãn không giấu diếm. “Câm lặng là may mắn cho mày. Đừng tưởng bước vào cửa chính là bà chủ. Ở đây, chỉ có dòng máu và lợi nhuận mới được lên tiếng.” Trần Minh, em chồng, dựa lưng vào tường, tay xoay điện thoại, khóe môi nhếch lên một nửa. “Chắc đêm nào cũng khóc trong toilet quá,” hắn cười khẩy, giọng đủ lớn để lọt vào tai mọi người trong phòng. “Vợ anh câm như hến, chắc chỉ biết cúi đầu nhận mệnh. Thôi thì ký nhanh, đỡ tốn thời gian họp gia đình.” Không ai cười. Không ai đáp. Chỉ có tiếng máy in chạy rào rào, in ra ba bản sao hợp đồng. Lâm An cầm bút, mực đen chảy đều trên giấy. Cô ký tên. Không run. Không do dự. Ngón tay cô đặt lên mặt bàn lạnh, cảm nhận rõ nhịp đập của chính mình. Bình tĩnh. Ổn định. Cô biết rõ đây không phải điểm bắt đầu của tình yêu hay gia đình. Đây là bàn cờ. Và họ vừa đặt cược vào một con tốt mà họ tưởng là vô tri. Ba năm. Một nghìn lẻ chín mươi lăm ngày. Con số đó khắc sâu vào tâm trí cô như một lời hứa ngầm. Cô không cần họ tôn trọng. Cô không cần họ yêu thương. Cô chỉ cần họ tiếp tục kiêu ngạo. Tiếp tục xem thường. Tiếp tục ký những tờ giấy họ không đọc kỹ, mở những tài khoản họ không kiểm tra, nói những lời họ tưởng không ai ghi âm. Lâm An đeo nhẫn cưới vào ngón áp út. Kim loại lạnh buốt, vừa khít với đốt ngón tay. Cô đứng lên, gật đầu chào luật sư, bước ra khỏi phòng. Hành lang dài, thảm trải sàn dày, tiếng giày cao gót vang đều. Trần Khải đi sau, không nói lời nào. Bà Trịnh gọi điện thoại đặt bàn tiệc chiêu đãi giới truyền thông. Trần Minh chụp ảnh selfie đăng story kèm hashtag #HônNhânThươngMại. Không ai để ý ánh mắt Lâm An lướt qua tấm kính phản chiếu. Không phải ánh mắt của cô dâu mới. Là ánh mắt của người đang ghi chép. Cô đã sẵn sàng. Im lặng không phải là đầu hàng. Nó là thời gian đủ dài để học luật chơi, đủ sâu để vẽ lại bản đồ kho báu của kẻ thù, đủ lạnh để chờ ngày họ tự đặt chân vào bẫy. Chiếc xe đen lăn bánh qua cổng biệt thự họ Trần. Cánh cổng sắt nặng nề đóng sầm lại phía sau. Lâm An nhìn ra cửa sổ, phố xá trôi qua mờ ảo trong mưa phùn. Cô mở điện thoại, tạo một thư mục mới trên đám mây mã hóa. Đặt tên: Dự Án Thanh Lý. Thêm vào đó một ghi chú ngắn gọn, chỉ ba từ: Bắt đầu đếm ngược. Ba năm. Cô sẽ không nói. Cô sẽ không khóc. Cô sẽ chỉ ghi lại. Và khi đồng hồ điểm giờ, cô sẽ không cần giải thích. Cô chỉ cần đưa kết quả.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng