Bà Trịnh giật phắt phong bì lụa, tay run nhẹ dù cố giữ vẻ bình tĩnh. Bà xé mép giấy, rút tờ tài liệu bên trong ra. Mắt lướt nhanh qua dòng tiêu đề. “Giấy Ủy Quyền Kiểm Toán Độc Lập & Rà Soát Dòng Tiền Nội Bộ.” Bà ngừng thở. “Mày… mày dám…” giọng bà khàn đặc, không còn đanh thép, chỉ còn sự hoảng loạn cố giấu. Lâm An không đáp. Cô bấm remote cầm tay. Màn hình chiếu lớn phía sau tường gỗ tự động hạ xuống. Máy chiếu bật sáng. Không phải hình ảnh cưới. Không phải video gia đình. Là bảng dữ liệu. Chạy dài. Chạy đều. Chạy không ngừng. “Mẹ ký nhầm giấy này cách đây hai năm,” Lâm An nói, giọng đều, không cao không thấp, như đang đọc bản tin tài chính. “Mẹ tưởng đó là đơn xin tài trợ quỹ từ thiện nhân danh gia đình. Con đã lưu đối chiếu chữ ký, vân tay, ngày tháng, dấu mộc công chứng suốt ba mươi sáu tháng. Luật sư độc lập đã xác thực: văn bản hợp pháp, có hiệu lực thi hành ngay.” Bà Trịnh đứng phắt dậy, ghế lật ngửa. “Mày nói láo! Tao chưa từng ký cái thứ này!” “Mẹ đã ký,” Lâm An ngắt lời, không gay gắt, chỉ là sự thật. “Ngày 14 tháng 3 năm 2021. Lúc 10 giờ 15 phút. Tại phòng làm việc tầng ba. Có hai nhân chứng: thư ký riêng và luật sư thường trực. Con không ép mẹ ký. Con chỉ đợi mẹ tự đặt bút.” Màn hình chuyển cảnh. Bảng số liệu hiện rõ. 820 tỷ đồng. Chuyển qua 17 công ty vỏ. Địa chỉ đăng ký tại Cayman Islands. Thời gian: quý 2 năm 2022 đến quý 4 năm 2023. Mục đích ghi trên chứng từ: “Đầu tư bất động sản thương mại châu Âu.” Thực tế: không có hợp đồng mua bán. Không có biên bản bàn giao. Chỉ có lệnh chuyển tiền và hóa đơn “phí tư vấn” khổng lồ. Lâm An bấm tiếp. Một tài liệu mới hiện lên. Logo Cục Thuế. Dòng chữ in đậm: “Thông báo khởi tố hình sự về hành vi trốn thuế và rửa tiền. Lệnh phong tỏa tài khoản tạm thời đã được phê duyệt.” “Mẹ muốn cắt quyền thừa kế?” Lâm An nhìn thẳng, ánh mắt không dao động. “Con cắt luôn quyền tự do của mẹ trước. Hồ sơ đã nộp. Cảnh sát kinh tế đã nhận lệnh. Mời mẹ chuẩn bị giấy tờ gặp luật sư bào chữa. Không phải luật sư gia đình. Luật sư hình sự.” Bà Trịnh ngã vật xuống ghế, tay run rẩy không cầm nổi tách trà sứ mỏng. Mặt tái mét, môi trắng bệch. “Mày… mày hủy hoại nhà họ Trần…” “Con không hủy hoại,” Lâm An đáp, giọng lạnh như dao. “Con chỉ trung thực với giấy tờ mẹ đã tự tay ký. Mẹ dạy con: đàn bà vào nhà họ Trần phải biết phận. Con học rồi. Phận của con là ghi lại. Phận của mẹ là chịu trách nhiệm.” Trần Khải đứng dậy, ghế kéo lê trên sàn gỗ vang tiếng rít. Anh nhìn Lâm An, ánh mắt đầu tiên trong ba năm không phải như nhìn một cái bóng, mà như nhìn một con người. Một người phụ nữ không khóc, không van xin, chỉ đưa kết quả. “Sao… em không nói sớm?” giọng anh khàn, vỡ vụn. Lâm An không đáp. Cô chỉ đóng tập hồ sơ, cài khóa kéo, đặt lên bàn. “Ba năm qua, em chỉ học cách lắng nghe. Giờ, đến lượt người khác phải nghe.” Cô bước ra khỏi phòng. Không ngoái lại. Không dừng bước. Cánh cửa phòng khách đóng sầm lại phía sau, như dấu chấm hết cho một kỷ nguyên kiêu ngạo. Và mở đầu cho một cuộc thanh lý không khoan nhượng.