Chương 5: Tin Đồn Và Livestream

Chưa kịp thở dốc sau cú đập mạnh vào danh dự gia tộc, bão táp thứ hai ập tới. Không phải từ phòng họp. Từ màn hình điện thoại. Từ mạng xã hội. Từ những ngón tay nhanh chóng nhấn “chia sẻ” mà không cần kiểm chứng. Trần Minh livestream. Góc quay mờ ảo, ánh đèn vàng hắt lên tường khách sạn năm sao. Hình ảnh Lâm An bước vào sảnh, áo trench coat đen, tóc buộc gọn. Một gã đàn ông lạ mặt, vest xám, kính râm, tiến lại gần. Hai người trao đổi một phong bì dày. Clip dài 47 giây. Cắt giữa chừng. Không âm thanh rõ. Chỉ có tiếng nhạc nền electronic rẻ tiền và caption chửi bới: “Đồ vợ câm rước voi về dày mả! Cặp kè trai lạ, nhục nhã gia phong! Gia đình tao nuôi mày, mày dám bán đứng?!” Lượt xem phá kỷ lục trong hai giờ. Bình luận chửi bới như lũ. Hashtag #DâuNgoạiTình leo top trending. Truyền thông lá cải gọi điện liên hồi. Báo giấy đăng tin giờ vàng. Mạng xã hội biến thành tòa án ảo, và Lâm An là bị cáo không được phép lên tiếng. Bà Trịnh gọi luật sư gia đình. Giọng bà the thé qua điện thoại: “Ly hôn ngay! Tịch thu tài sản! Đẩy nó ra khỏi nhà! Tao không chấp nhận đồ phản bội!” Trần Minh ngồi đối diện, tay gõ bàn, mắt sáng rực vì hả hê: “Em đã nói rồi mà. Đàn bà câm thì chỉ biết lén lút. Giờ thì cả thiên hạ biết mặt thật của nó rồi.” Trần Khải đứng giữa phòng khách, tay nắm chặt điện thoại, khớp ngón tay trắng bệch. Anh nhìn Lâm An, ánh mắt hỗn loạn, giọng khàn đặc: “Em… giải thích đi. Cho anh một lý do. Cho gia đình một lối thoát.” Lâm An không đáp. Cô không khóc. Không run. Không tìm cách thanh minh trên mạng xã hội. Cô chỉ nhìn màn hình, nơi lượt share đang nhân lên gấp bội, nơi những bình luận tục tĩu đang che lấp sự thật. Cô biết rõ đây không phải tình yêu. Không phải ghen tuông. Đây là một đòn đánh có chủ đích. Một nước đi tuyệt vọng để che giấu sự sụp đổ của chính họ. Cô rút ví. Mở ứng dụng ngân hàng. Nhập mật khẩu. Xác thực khuôn mặt. Chuyển khoản. Không phải cho luật sư. Cho đài truyền hình. Cho nền tảng phát sóng trực tuyến. Cho công ty quảng cáo số. Cô mua toàn bộ khung giờ vàng. 20h00. Đúng giờ phát sóng bản tin tối. Không cắt. Không chỉnh sửa. Chỉ phát trực tiếp. Trần Minh thấy thông báo chuyển khoản hiện trên điện thoại quảng cáo của hắn. Mắt hắn mở to. “Nó… nó mua giờ phát sóng? Nó định làm gì?” Bà Trịnh gọi điện cho giám đốc đài. Không ai nghe máy. Số bị chặn. Email tự động phản hồi: “Khung giờ đã được mua độc lập. Không thể thay đổi nội dung.” Lâm An đứng lên. Đi về phía tủ sách. Rút ra một ổ cứng nhỏ. Gắn vào laptop. Mở file. Kiểm tra metadata. Xác nhận dấu thời gian. Xác nhận IP server. Xác nhận file âm thanh gốc tách nền. Mọi thứ đã sẵn sàng. Không phải để thanh minh. Để kết án. Cô nhìn đồng hồ. 19h45. Mười lăm phút nữa. Sự thật sẽ không cần cô phải nói. Nó sẽ tự vang lên. Qua loa. Qua màn hình. Qua từng thiết bị đang phát trực tiếp cơn thịnh nộ của đám đông. Lâm An ngồi xuống. Đặt tay lên bàn. Thở đều. Không hồi hộp. Không lo sợ. Chỉ là sự bình tĩnh của người đã cầm dao, và đang chờ thời khắc rút ra. Ba năm im lặng. Hôm nay, cô sẽ để sự thật lên tiếng. Và để những kẻ dùng tin đồn làm vũ khí, tự nghe tiếng vọng từ chính họng súng họ chĩa vào người khác.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng