Chương 7: Đổ Vỡ

Tiếng còi xe cảnh sát không vang lên một lần. Nó vang lên liên tục. Ba chiếc. Năm chiếc. Lăn bánh qua cổng biệt thự họ Trần, đèn xanh đỏ chớp liên hồi, cắt ngang màn đêm. Không phải đến bắt trộm. Đến bắt người. Bắt những người tưởng mình bất khả xâm phạm. Trần Minh đứng giữa phòng khách, tay run, điện thoại rơi xuống sàn, màn hình nứt vỡ. Hắn gọi cho đối tác. Không ai nghe. Gọi cho luật sư. Máy bận. Gọi cho ngân hàng. Tài khoản đã bị phong tỏa. Hắn gọi cho bạn bè. Số bị chặn. Hắn gọi cho mẹ. Bà Trịnh nằm vật trên ghế sofa, mắt nhắm nghiền, mặt xám như tro, thở gấp, không đáp. Không phải ngất vì sốc. Là vì cơ thể không chịu nổi áp lực của sự sụp đổ đang đổ ập xuống. “Anh… anh phải làm gì đó!” hắn hét lên, giọng vỡ vụn, không còn vẻ kiêu ngạo, chỉ còn sự hoảng loạn của đứa trẻ bị lột trần. “Nó phá sản gia đình! Nó hủy hoại tất cả! Anh là chủ tịch! Anh phải cứu!” Trần Khải không đáp. Anh đứng im, vai trĩu xuống, tay nắm chặt thành ghế, khớp ngón tay trắng bệch. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn cảnh sát hắt lên tường, nơi những bóng áo đen bước vào sảnh, nơi tiếng giày vang đều trên thảm dày. Anh không thấy sự phản bội. Anh thấy sự tất yếu. Một kết cục đã được tính toán từ ba năm trước, khi anh ký hợp đồng hôn nhân thương mại, khi anh xem thường người vợ câm lặng, khi anh tin rằng tiền và quyền có thể mua được sự im lặng vĩnh viễn. Luật sư gia đình gọi điện. Giọng ông ta run run qua loa ngoài: “Ông Khải… lệnh tạm giam hình sự đã được phê duyệt. Bà Trịnh và cậu Minh là đối tượng chính. Tài sản tập đoàn bị niêm phong. Hội đồng quản trị triệu tập khẩn cấp. Cổ phiếu VNT lao dốc không phanh. Ông… ông nên chuẩn bị đơn xin tại ngoại.” Trần Khải nhắm mắt. Hít một hơi dài. Không khóc. Không gào thét. Chỉ là sự im lặng của người vừa nhận ra mình không phải chủ nhà. Chỉ là khách mời trong chính ngôi nhà mình xây. Lâm An không ở đó. Cô đã về phòng riêng. Đóng cửa. Mở laptop. Kiểm tra email. Xác nhận thư từ tòa án. Xác nhận lệnh phong tỏa tài khoản. Xác nhận thông báo khởi tố. Mọi thứ đã khớp. Không một kẽ hở. Không một sai sót. Cô không cảm thấy hả hê. Không cảm thấy thương hại. Chỉ là sự bình tĩnh của người đã hoàn thành nhiệm vụ. Ba năm. Cô đã ghi chép. Cô đã chờ đợi. Cô đã tính toán. Và giờ, cô chỉ cần đẩy một tập hồ sơ lên bàn. Để sự thật tự lên tiếng. Để pháp lý tự hành xử. Để những kẻ dùng miệng làm vũ khí, tự nghe tiếng vọng từ chính họng súng họ chĩa vào người khác. Cô đóng laptop. Tắt đèn. Ngồi xuống ghế. Nhìn ra cửa sổ. Phố xá vẫn chảy. Đèn đường vẫn sáng. Cuộc đời vẫn tiếp diễn. Chỉ có gia tộc họ Trần là dừng lại. Không phải vì cô phá hủy. Là vì họ tự phá hủy. Bằng sự kiêu ngạo. Bằng sự khinh thường. Bằng niềm tin mù quáng vào quyền lực và tiền bạc. Lâm An thở đều. Không hối tiếc. Không quay đầu. Chỉ là sự bình tĩnh của người đã thắng. Và biết rõ trận chiến chưa kết thúc. Nó chỉ chuyển sang giai đoạn mới. Giai đoạn thanh lý. Giai đoạn xóa sổ. Giai đoạn không khoan nhượng.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng