Chương 3: Tuyên Bố Cắt Quyền

Phòng khách biệt thự họ Trần lúc nào cũng gợi cảm giác của một phiên tòa thu nhỏ. Trần gỗ mun bóng loáng, ghế bọc da Ý nhập khẩu, đèn chùm pha lê Czech nặng trịch treo giữa trần nhà cao vút. Không gian được thiết kế để áp đảo. Để kẻ yếu cảm thấy nhỏ bé. Để người mạnh khẳng định vị thế. Hôm nay, không khí đặc quánh lại như chì. Bà Trịnh ngồi ở vị trí chủ tọa, tay chống cằm, mắt nhìn xuống tờ giấy đặt ngay ngắn trước mặt. Không phải hợp đồng. Không phải biên bản. Là một thông báo nội bộ, in trên giấy tiêu đề tập đoàn, đóng dấu đỏ tươi. Bà không gọi luật sư. Bà không mời thành viên hội đồng quản trị. Chỉ có gia đình. Và cô. “Từ hôm nay,” giọng bà vang lên, đanh thép, không một chút dao động, “quyền thừa kế tài sản họ Trần chỉ dành cho người mang dòng máu chính thống. Không ngoại lệ. Không thương lượng.” Trần Minh ngồi bên cạnh, khoanh tay, khóe môi nhếch lên. Hắn không nói, nhưng ánh mắt liếc sang Lâm An đầy vẻ đắc ý. Trần Khải ngồi ở ghế đối diện, lưng thẳng, mắt nhìn xuống sàn, không can thiệp. Anh đã quen với việc im lặng trước những quyết định của mẹ. Anh quen với việc để bà định đoạt mọi thứ, kể cả số phận người vợ anh chưa từng thực sự chung sống. Bà Trịnh đẩy tờ giấy về phía trước, ngón tay sơn móng đỏ gõ nhẹ lên mặt bàn. “Con câm này không sinh con. Không đóng góp. Không tham gia quản trị. Không xứng đáng nhận một đồng. Ký giấy từ bỏ đi. Không thì tao đuổi mày ra đường với bộ đồ cưới cũ kỹ. Tao sẽ gửi tin cho giới truyền thông, cho công ty cha mày biết nhà họ Trần không nuôi đồ vô dụng.” Lời nói nặng như đá砸 xuống sàn. Không khí trong phòng ngưng đọng. Trần Minh hít một hơi dài, giọng khinh khỉnh: “Vợ anh câm như hến, chắc đêm nào cũng khóc trong toilet. Thôi thì ký nhanh cho đỡ tốn giấy. Anh còn phải họp với đối tác Hàn Quốc lúc 3 giờ chiều.” Họ đợi. Đợi nước mắt. Đợi van xin. Đợi sự sụp đổ của một người phụ nữ bị dồn vào đường cùng. Họ tin rằng ba năm im lặng đã bào mòn hết ý chí của cô. Họ tin rằng cô sẽ cúi đầu, ký tên, lặng lẽ ra đi như một món hàng hết hạn sử dụng. Lâm An không khóc. Không run. Không tránh ánh mắt bà Trịnh. Cô chỉ ngồi đó, thẳng lưng, hai tay đặt nhẹ trên đùi, hơi thở đều đặn. Cô nhìn tờ giấy. Nhìn con dấu đỏ. Nhìn nét chữ in nghiêng. Và trong đầu cô, không phải sự hoảng loạn. Là một phép tính. Thời gian. Địa điểm. Người chứng kiến. Tình huống pháp lý. Tất cả đã được chuẩn bị sẵn từ hai năm trước, khi bà Trịnh ký nhầm một tờ giấy ủy quyền kiểm toán độc lập vào một phong bì ghi “Hồ sơ từ thiện”. Ba mươi sáu tháng. Cô đã chờ đúng khoảnh khắc này. Khoảnh khắc họ tự tin đến mức tưởng mình nắm mọi quyền lực. Khoảnh khắc họ dùng sự khinh thường làm vũ khí. Khoảnh khắc họ tự đào hố. Lâm An từ từ đưa tay vào túi áo vest. Rút ra một phong bì lụa đỏ. Không lớn. Không dày. Chỉ vừa đủ để đựng một tờ giấy A4 đã được công chứng. Cô đặt nó lên bàn, ngay cạnh tờ thông báo cắt quyền thừa kế. Không đẩy mạnh. Không gầm ghè. Chỉ đặt xuống. Nhẹ nhàng. Chắc chắn. Bà Trịnh nhíu mày. “Cái gì đây?” Lâm An không đáp ngay. Cô nhìn thẳng vào mắt bà. Ánh mắt lạnh như băng mùa đông. Không hận. Không thương. Chỉ là sự bình tĩnh của người đã thắng trước khi trận chiến bắt đầu. “Mẹ muốn cắt quyền thừa kế,” giọng cô vang lên, trầm, rõ, không một gợn run. “Con sẽ cắt luôn quyền tự do của mẹ trước.” Cả phòng im lặng. Trần Khải ngẩng đầu. Trần Minh ngừng xoay điện thoại. Bà Trịnh sững người. Phong bì lụa đỏ nằm đó, như một quả bom chưa nổ. Và Lâm An biết, cô chỉ cần mở nắp. Sự thật sẽ tự lên tiếng. Không cần cô phải giải thích. Không cần cô phải khóc. Chỉ cần sự thật. Và pháp lý.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng