Chương 1: Người Đưa Thư Bị Cả Tòa Nhà Khinh

Đinh Xuân Phú đứng giữa sảnh tòa nhà cao tầng, nơi mà ánh đèn neon rực rỡ chiếu sáng như ban ngày.Áo sơ mi trắng của anh dính đầy mồ hôi, từng giọt lăn dài trên cánh tay gầy gò, tạo thành những vệt ướt đẫm.Những nhân viên văn phòng xung quanh, với bộ vest lịch lãm, nhìn anh bằng ánh mắt chế giễu, như thể anh là một kẻ lạc loài trong thế giới của họ.“Này, nhìn kìa, thằng đưa thư!” một giọng nói khinh bỉ vang lên từ góc tòa nhà.Phú ngẩng đầu, cố gắng giữ vẻ tự tin, nhưng đôi tay anh đã trở nên run rẩy khi nhận ra rằng, những ánh mắt ấy đang đổ dồn về phía mình.“Chả nhẽ chỉ có công việc đưa thư mới có thể làm được?” một người khác tiếp lời, trong khi cả nhóm cười khúc khích.Phú cắn chặt môi, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh bản thân.“Mình phải làm tốt công việc của mình,” anh tự nhủ, trong khi trái tim đập thình thịch, như thể muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.Anh cầm lấy tập thư, từng tờ giấy như nặng trĩu trong lòng bàn tay.Với mỗi bước đi, tiếng giày đập vào sàn nhà tạo ra những âm thanh vang vọng, như một bản nhạc hòa tấu giữa sự khinh bỉ và sự kiên cường.“Cố lên, Phú,” anh lẩm bẩm, rồi bước tới khu vực làm việc của mình.Giữa dòng người tấp nập, Phú như một chiếc lá nhỏ bé giữa dòng thác dữ, nhưng anh không hề có ý định từ bỏ.Ngày qua ngày, anh lặng lẽ làm việc, không để ý đến những lời chế giễu từ đồng nghiệp.Nhưng hôm nay, mọi thứ lại khác lạ.Phan Bích Phượng, một luật sư trẻ tuổi, tình cờ đi ngang qua và chứng kiến cảnh tượng ấy.Cô đứng lại, dõi theo từng động tác của Phú, từ việc mở từng phong bì đến khi anh xếp chúng gọn gàng vào các ngăn kéo.“Cô ấy đang nhìn mình,” Phú nghĩ, cảm giác như có một luồng điện chạy qua cơ thể.Phượng, với mái tóc dài và bộ vest đen thanh lịch, không thể không cảm thấy sự bất công trong cách mà mọi người đối xử với anh.“Tại sao một người như anh lại bị đối xử như thế?” cô tự hỏi, trong khi lòng tràn đầy sự thương cảm.Phú không hề hay biết rằng, ánh mắt của cô đã làm cho những giọt mồ hôi trên trán anh thêm phần ẩm ướt.“Thực sự là tôi không đáng bị đối xử như vậy,” anh thầm nghĩ, nhưng rồi lại lắc đầu, không muốn để những suy nghĩ tiêu cực chi phối bản thân.Giữa không gian yên ắng, chỉ còn lại tiếng lách cách của bàn phím và tiếng thở dồn dập của Phú.“Chắc chắn phải có lý do nào đó khiến anh chịu đựng,” Phượng quyết định, trong khi ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Phú.Cuối cùng, khi ngày làm việc kết thúc, Phượng quyết định tiến lại gần anh.“Xin chào,” cô mở lời, nụ cười tươi tắn hiện lên trên môi.Phú giật mình, đôi mắt anh mở to, không biết phải phản ứng thế nào trước sự xuất hiện của cô.“Tôi thấy bạn làm việc rất chăm chỉ,” cô nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sự chân thành.“Cảm ơn,” Phú đáp, giọng nói khẽ đến mức chỉ đủ để cô nghe thấy.“Tôi là Phan Bích Phượng, luật sư.”“Đinh Xuân Phú,” anh nói, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng mồ hôi vẫn ướt đẫm lưng áo.“Tôi muốn biết nhiều hơn về bạn,” cô tiếp tục, ánh mắt cô thể hiện sự quan tâm chân thành.Phú cảm thấy một chút ngạc nhiên, nhưng cũng không thể che giấu nỗi lo lắng.“Tôi chỉ là một người đưa thư,” anh nói, giọng điệu có phần khiêm tốn.Phượng cười khẽ, “Đó không phải là điều tồi tệ.

Mỗi công việc đều có giá trị riêng của nó.”“Nhưng...,” anh hesitates, mồ hôi trên trán bắt đầu lăn dài.“Tôi không muốn nói về những điều đó,” Phú thở dài, ánh mắt dời đi chỗ khác.Phượng nhận ra sự khó khăn trong câu chuyện của anh, nhưng cô muốn giúp đỡ.“Nếu bạn cần một người bạn, tôi sẽ ở đây,” cô khẳng định, nụ cười của cô như một tia nắng trong ngày mưa.Phú nhìn thẳng vào mắt cô, cảm nhận được chút ấm áp trong lời nói ấy.“Cảm ơn,” anh nói, lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào.Nhưng sự nhẹ nhõm ấy chỉ tồn tại trong giây lát, khi những tiếng cười chế giễu từ phía sau lại vang lên.“Cô định làm quen với thằng đưa thư sao?” một giọng nói lạ lùng cất lên, và bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng.Phượng quay lại, ánh mắt đầy sự kiên quyết.“Tại sao không?” cô đáp, giọng nói sắc nét, không hề run rẩy.“Cô không biết nó chỉ là một kẻ hèn mọn?” một người khác xen vào, trong khi Phú đứng im lặng, cảm giác như bị dồn vào góc tường.“Mỗi người đều có giá trị riêng của mình,” Phượng nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi đám đông.“Cô nên biết rằng, xã hội này không chỉ dựa vào những bộ vest,” cô tiếp tục, giọng nói mạnh mẽ hơn.Phú cảm thấy sự tự hào dâng trào trong lòng, mặc dù anh không biết tương lai của mình sẽ ra sao.Cuộc sống của anh, từ hôm nay sẽ không bao giờ giống như trước nữa.Và trong khoảnh khắc ấy, giữa những tiếng cười chế giễu, Phượng đã trở thành ánh sáng duy nhất trong bóng tối của cuộc đời anh.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...