Chương 6: Cuộc Đua Với Thời Gian
Đinh Xuân Phú đứng trước cánh cửa của cơ quan chức năng, nơi mà những ánh mắt châm chọc của những người từng khinh thường anh đang rình rập từ phía sau.Hơi thở của anh dồn dập, từng nhịp tim đập mạnh như một chiếc trống trận, vang vọng trong lồng ngực.
Cảm giác mồ hôi rịn ra nơi gáy, chảy dọc theo sống lưng khiến cho anh càng thêm lo lắng.Phú hít một hơi thật sâu, cố gắng để không để những cảm xúc tiêu cực lấn át lý trí.
Anh quay lại nhìn những người đồng đội của mình, họ cũng đang trong tình trạng không kém phần căng thẳng.
Đôi tay họ siết chặt, đôi mắt sáng rực nhưng đầy lo âu.“Chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho buổi trình bày này,” Phú nói, giọng anh kiên định nhưng vẫn có chút run rẩy.
“Hãy chắc chắn rằng chúng ta sẽ không để họ có cơ hội nào để chê bai.”Nguyễn Minh, một trong những người đồng đội, gật đầu, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Đúng vậy, nhưng Hùng là một con cáo già.
Hắn sẽ không dễ dàng để chúng ta có lợi thế đâu.”Phú nhìn thẳng vào mắt Minh, ánh mắt anh như muốn truyền tải sự quyết tâm.
“Chúng ta có chứng cứ rõ ràng, hãy để nó nói lên sự thật.”Khi bước vào phòng họp, không khí như ngưng đọng lại, áp lực dồn nén như một chiếc lốp xe sắp nổ tung.
Những người có thẩm quyền ngồi ở đó, ánh mắt họ đầy nghi ngờ và châm chọc.Hùng, giám đốc tài chính của công ty, ngồi ở ghế đầu, nở một nụ cười đầy mỉa mai.
“Ồ, Đinh Xuân Phú, cuối cùng thì anh cũng đến.
Tôi đã rất mong chờ màn trình diễn của anh.”Phú cảm thấy không khí trong phòng như bị đông cứng lại, nhưng anh cố gắng giữ vững tinh thần.
“Xin chào tất cả các vị.
Hôm nay, chúng tôi sẽ trình bày những chứng cứ chứng minh sự trong sạch của chúng tôi.”Hùng hất cằm, mắt lườm lườm.
“Trong sạch?
Hay là muốn nói đến những chứng cứ giả mạo?”“Chúng tôi đã có báo cáo kiểm toán và dữ liệu R&D,” Phú đáp, giọng nói anh dần trở nên chắc chắn hơn.
“Tất cả đều hợp pháp và minh bạch.”Hùng đứng dậy, bước tới gần bàn, ánh mắt đầy thách thức.
“Nếu không có gì phải giấu diếm, tại sao lại phải che giấu những bản sao và tài liệu thật?”Phú không để mình bị cuốn vào trò chơi của Hùng.
Anh mở laptop, hiển thị các biểu đồ và số liệu.
“Như các vị thấy, đây là các số liệu thực tế từ phòng R&D của chúng tôi.
Không có gì là giả mạo cả.”Những người ngồi phía bên kia bàn họp bắt đầu thì thầm với nhau, ánh mắt họ có chút lấp lánh khi nhìn vào những số liệu trên màn hình.
Nhưng Hùng vẫn không từ bỏ.
“Chúng tôi có những chuyên gia để kiểm tra, và tôi chắc chắn họ sẽ tìm ra những điểm không hợp lý.”“Vậy thì hãy để họ làm việc,” Phú nói, không hề nao núng.
“Chúng tôi tự tin vào những gì mình đã làm.”Áp lực dồn lên vai Phú như một tảng đá khổng lồ.
Anh cảm nhận được mồ hôi chảy dọc theo sống lưng, nhưng anh không thể để điều đó làm mình chùn bước.
“Chúng tôi đã làm việc không ngừng nghỉ, và đây là kết quả.”Các thành viên trong nhóm của Phú bắt đầu đưa ra các luận điểm, từng biểu đồ và số liệu được trình bày một cách rõ ràng và logic.
Họ đã chuẩn bị cho cuộc chiến này, và giờ đây, từng người một đều toát lên vẻ tự tin.Tuy nhiên, Hùng không dễ dàng từ bỏ.
Hắn nhếch môi, một nụ cười nửa miệng hiện lên trên gương mặt.
“Chứng cứ của các anh không thể che giấu sự thật.
Tất cả chỉ là một màn kịch.”“Chúng tôi không kịch,” Phú đáp lại, ánh mắt anh sắc bén.
“Chúng tôi chỉ muốn sự thật được công nhận.”Cuộc tranh luận diễn ra căng thẳng, hai bên liên tục đưa ra chứng cứ và lý lẽ.
Phú cảm thấy như từng giọt mồ hôi trên trán mình như muốn tuôn trào ra ngoài.
Anh không thể để cho Hùng thắng trong cuộc chiến này.Cuối cùng, một thành viên trong ban lãnh đạo đứng lên, ánh mắt nghiêm túc.
“Tôi cần thời gian để xem xét những tài liệu này.
Chúng tôi sẽ không quyết định ngay lập tức.”Phú cảm nhận được nỗi chán nản lẫn sự căng thẳng trong lòng.
Họ cần một quyết định ngay lập tức, nhưng thời gian lại không chờ đợi ai cả.Khi buổi họp kết thúc, Phú bước ra ngoài, cảm giác như mình vừa chiến đấu với một con quái vật khổng lồ.
Đôi tay anh run rẩy, nhưng anh biết rằng mình đã làm hết sức mình.“Chúng ta đã làm được điều này,” Minh nói, nụ cười nở trên môi, mặc dù trong ánh mắt vẫn còn nét lo lắng.“Chưa xong đâu,” Phú đáp, giọng nói vẫn bình tĩnh.
“Chúng ta cần chuẩn bị cho những bước tiếp theo.”Ánh nắng ngoài kia rực rỡ, nhưng trong lòng Phú vẫn nặng trĩu.
Cuộc đua với thời gian bắt đầu, và anh biết rằng chỉ cần một sơ suất nhỏ, tất cả sẽ đổ vỡ.“Hãy quyết tâm,” Phú nói với đồng đội, lòng đầy quyết tâm.
“Chúng ta sẽ không để sự thật bị chôn vùi.”Cả nhóm gật đầu, ánh mắt đầy hy vọng, nhưng cũng không kém phần lo lắng.
Họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến cam go phía trước, nhưng liệu sự thật có thể thắng lợi trong cuộc chiến này hay không?