Chương 7: Sự Thật Bị Bóc Trần

Không khí trong phòng họp của tòa nhà Diamond Tower trở nên nặng nề, như một lớp sương mù dày đặc che khuất mọi con đường thoát.Bích Phượng đứng giữa căn phòng, ánh mắt sắc lạnh, tay nắm chặt một tập tài liệu dày cộm.Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng dồn nén cảm xúc trong lòng.

Mồ hôi bắt đầu ứa ra ở gáy, từng giọt lăn dài xuống lưng áo."Hùng, anh có thể giải thích về những tài liệu này không?" Bích Phượng lên tiếng, giọng cô chắc nịch, nhưng bên trong lại như một cơn sóng dữ.Hùng ngồi đối diện, nét mặt anh ta bỗng chốc trở nên cứng nhắc, ánh mắt lấp lánh sự lo lắng."Tôi không biết Bích Phượng đang nói gì.

Những tài liệu đó chỉ là..." Hùng ngập ngừng, đôi tay anh ta bấu chặt vào thành ghế, khớp ngón tay trắng bệch.Bích Phượng không cho phép mình lùi bước.

"Anh có thật sự nghĩ rằng tôi sẽ dễ dàng bị thuyết phục?"Phú đứng bên cạnh, đôi mắt anh ánh lên sự kiên định.

"Những tài liệu này không chỉ là những tờ giấy vô nghĩa.

Chúng chứng minh rằng anh đang lợi dụng vị trí của mình để trục lợi từ người khác."Hùng hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh ta lướt qua Bích Phượng và Phú, dường như đang tìm kiếm một lối thoát.

"Đó là những thông tin không chính xác!"Bích Phượng nhếch mép cười, nhưng nụ cười của cô không có chút nào là vui vẻ.

"Không chính xác?

Trong tay tôi có cả bản sao hợp đồng, có chữ ký của anh."Phú gật đầu, đưa tay chỉ vào tập tài liệu trên bàn.

"Chúng ta đã điều tra và xác minh.

Mọi thứ đều rõ ràng.

Anh không thể chối cãi được nữa."Hùng đứng dậy, bước lùi lại một bước, ánh mắt như bị dồn vào chân tường.

Mồ hôi trên trán anh ta chảy xuống, hòa lẫn với sự bối rối.

"Đừng làm ầm lên.

Tôi có thể giải thích..."Bích Phượng không cho phép Hùng có cơ hội đó.

"Giải thích?

Anh đã có quá nhiều cơ hội rồi!"Cô cảm nhận được căng thẳng trong không khí, sự ngột ngạt như một chiếc lưới càng lúc càng thít chặt xung quanh Hùng.Phú tiến một bước về phía Hùng, giọng điệu lạnh lùng.

"Chúng ta đã không còn thời gian.

Sự thật cần phải được nói ra ngay bây giờ."Hùng siết chặt tay lại, khuôn mặt anh ta như một cơn bão sắp nổi lên.

"Tôi không thể để điều này xảy ra!"“Điều gì sẽ xảy ra nếu anh không nói?

Chúng ta sẽ cùng nhau đưa mọi thứ ra ánh sáng.” Bích Phượng nói, giọng cô quyết liệt hơn bao giờ hết.Nhưng Hùng không còn tự tin như trước.

"Các người không biết tôi đã phải trả giá như thế nào để có được vị trí này!"Phú nhướng mày, không để Hùng chiếm ưu thế.

"Giá nào?

Bằng cách lừa dối tất cả mọi người?"Bích Phượng nhìn thẳng vào mắt Hùng, cô không còn thấy sự kiêu ngạo của anh ta nữa, mà chỉ là sự sợ hãi.

"Chúng ta sẽ không để anh thoát khỏi luật pháp.

Chúng tôi có đủ chứng cứ để buộc tội anh."Hùng lùi lại một bước, ánh mắt hoảng loạn.

"Đừng...

đừng làm điều đó!

Tôi có thể...

có thể thương lượng."“Thương lượng?

Anh nghĩ cái gì có thể cứu anh ở đây?”Phú hỏi, không thể kiềm chế sự tức giận trong giọng nói của mình.

"Chúng ta không còn gì để thương lượng nữa.

Anh đã đi quá xa."Nhưng Hùng vẫn không bỏ cuộc, anh ta tìm kiếm sự đồng cảm từ những người xung quanh.

"Tôi đã xây dựng tất cả những gì này từ hai bàn tay trắng!

Anh không thể hiểu được..."Bích Phượng không hề lay chuyển.

"Tôi không cần biết anh đã làm gì trong quá khứ.

Điều quan trọng bây giờ là anh phải đối mặt với sự thật!"Hùng ngã người ra sau, tay anh ta ôm lấy đầu như thể muốn xua tan những suy nghĩ đang cuồn cuộn trong đầu.“Tôi không thể mất tất cả!" Hùng gào lên, âm thanh vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng.Phú và Bích Phượng chỉ im lặng nhìn nhau, cả hai đều cảm nhận được sức nặng của tình huống này."Nếu anh không nói, chúng tôi sẽ đưa mọi thứ ra ngoài ánh sáng.

Thậm chí, những người sống trong tòa nhà này cũng sẽ biết sự thật."Hùng lặng im, ánh mắt anh ta hoang mang.

Từng giọt mồ hôi lăn dài trên mặt, những đường gân nổi lên ở cổ tay, minh chứng cho sự căng thẳng trong lòng anh ta."Tôi không muốn mọi người thất vọng về mình, tôi..." Hùng bắt đầu nói, nhưng lại ngập ngừng, như thể đang tìm cách thoát khỏi sự thật."Đó chính là điều mà anh đã làm.

Anh đã khiến họ thất vọng!" Bích Phượng nói, giọng cô kiên quyết hơn bao giờ hết.Cuối cùng, Hùng thở dài, ánh mắt như đã đầu hàng.

"Được...

được rồi.

Tôi sẽ nói.

Nhưng hãy để tôi giải thích...""Đừng đợi thêm nữa, hãy nói ra đi!" Phú thúc giục, không kìm nổi sự bực bội trong lòng.Hùng cúi đầu, giọng nói nhỏ dần.

"Tôi...

tôi chính là chủ sở hữu của tòa nhà này.

Tất cả những gì tôi đã làm, đều chỉ là để bảo vệ công việc của mình..."Bích Phượng và Phú nhìn nhau, sự thật đã được hé lộ, nhưng mọi chuyện chưa kết thúc ở đây."Anh đã lừa dối mọi người để giữ lại vị trí của mình.

Không còn gì để biện minh nữa, Hùng!" Bích Phượng nói, sự giận dữ và thất vọng hiện rõ trên gương mặt cô.Ánh mắt Hùng trống rỗng, như một chiếc thuyền giữa bão tố.

"Tôi không biết mình sẽ phải làm gì bây giờ...""Đó là điều mà anh phải đối mặt.

Sự thật sẽ không thể bị che giấu mãi mãi." Phú nói, giọng điệu không còn sự kiên nhẫn.Hùng gật đầu, nhưng trong mắt anh ta chỉ có sự hoảng loạn.

"Tôi đã sai..."Sự tĩnh lặng bao trùm căn phòng, mọi người đều cảm nhận được sức nặng của sự thật vừa được tiết lộ.

Một chương mới của cuộc chiến chống lại sự lừa dối đã bắt đầu, và tất cả mọi người đều biết rằng không ai có thể trốn tránh sự thật mãi mãi.Trong lúc mọi thứ lắng xuống, Bích Phượng chợt cảm thấy như có một ánh sáng mới đang lóe lên trong lòng.

Cô biết rằng cuộc chiến này không chỉ là vì sự thật mà còn là vì tương lai của chính mình và những người xung quanh.Cô quay sang Phú, ánh mắt họ giao nhau, như thấu hiểu rằng cả hai đều đã sẵn sàng cho bất cứ thử thách nào phía trước."Chúng ta sẽ không để điều này dễ dàng trôi qua.

Sự thật sẽ phải được công nhận!"Cả hai cùng gật đầu, quyết tâm mạnh mẽ trong từng hơi thở.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...