Chương 5: Hợp Đồng Giả Mạo – Cuộc Chiến Với Sự Thật

Bích Phượng ngồi bên chiếc bàn làm việc, ánh đèn neon từ bên ngoài chiếu vào, tạo nên những bóng đổ kì quái trên tường.Cô khẽ nhấn nhẹ ngón tay lên bàn phím, mỗi lần gõ phát ra âm thanh nhẹ nhàng nhưng rõ ràng như những nhát chém vào không khí tĩnh lặng.Trán cô lấm tấm mồ hôi, những giọt mồ hôi lăn dài xuống hai bên thái dương, khiến cô phải dùng tay áo lau qua cho đỡ khó chịu.Cô biết rằng thời gian không còn nhiều, và áp lực từ cuộc khủng hoảng này đang ngày càng đè nặng lên đôi vai gầy gò của mình.“Phượng, em có chắc rằng hợp đồng này là giả không?” giọng Lê Huy vang lên, trong khi anh đứng bên cạnh, ánh mắt căng thẳng như một sợi dây đàn sắp đứt.Bích Phượng ngẩng lên, ánh mắt cô sắc bén như lưỡi dao: “Em đã kiểm tra kỹ lưỡng từng chi tiết, Huy.

Những dấu hiệu sai sót quá rõ ràng.”Huy gật đầu, nhưng không giấu nổi sự lo âu trên khuôn mặt.

Mồ hôi từ gáy anh chảy xuống, anh lấy tay quệt nhẹ, đôi khớp tay hơi run rẩy.“Nếu chúng ta công bố chứng cứ này, liệu có ai tin chúng ta không?”Bích Phượng chớp mắt, một chút tĩnh lặng trôi qua giữa họ.

“Đó là lý do chúng ta cần chuẩn bị thật kỹ, Huy.

Nếu không, chúng ta sẽ dễ dàng bị chà đạp.”Huy hít một hơi thật sâu, cảm giác ngực anh như bị siết chặt.

“Vậy em có kế hoạch gì không?”“Trước tiên, chúng ta cần thu thập thêm chứng cứ, càng nhiều càng tốt.

Để chứng minh hợp đồng này không chỉ là giả, mà còn có dấu hiệu lừa đảo.”“Em nghĩ ai đứng sau vụ này?” Huy hỏi, giọng đầy nghi ngờ.Bích Phượng lắc đầu.

“Chưa thể nói rõ, nhưng nếu có liên quan đến Lotus Capital, thì chúng ta đang đối mặt với một thế lực lớn.”“Chúng ta sẽ phải tìm hiểu kỹ lưỡng.

Nhưng mà…” Huy ngập ngừng, “Liệu có an toàn không?”“An toàn hay không không phải là vấn đề.

Điều quan trọng là sự thật phải được phơi bày,” Bích Phượng nói, giọng chắc nịch.Huy thở dài, ánh mắt anh chứa đựng sự lo lắng không thể che giấu.

“Em biết không, áp lực này khiến anh không thể suy nghĩ rõ ràng.”Bích Phượng đứng dậy, ánh mắt cô như ánh đuốc soi sáng bóng tối.

“Vậy hãy để em giúp anh.

Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”Huy gật đầu, nhưng trong lòng vẫn lấn cấn.

Mồ hôi thấm ướt chiếc áo sơ mi của anh, và những suy nghĩ hỗn loạn không ngừng quay cuồng trong đầu.“Chúng ta cần phải tìm một nguồn tin đáng tin cậy,” Bích Phượng tiếp tục, “Có lẽ cựu nhân viên của Lotus Capital sẽ là một lựa chọn tốt.”“Nhưng liệu họ có dám nói ra sự thật không?” Huy hỏi với một chút nghi ngại.Bích Phượng nhếch môi, nụ cười lém lỉnh xuất hiện.

“Nếu họ vẫn còn lương tâm, chắc chắn họ sẽ không chấp nhận việc bị lừa dối.”“Được rồi, em cứ tìm kiếm thông tin.

Anh sẽ liên lạc với một vài người quen.” Huy thốt lên, cố gắng lấy lại sự tự tin.Bích Phượng quay lại màn hình máy tính, những con số và dòng chữ hiện ra như những mảnh ghép cần được lắp ráp.“Em sẽ tìm cách gọi điện cho những người đã từng làm việc ở đó.

Chắc chắn sẽ có ai đó sẵn sàng giúp đỡ.”“Có thể, nhưng em phải cẩn thận,” Huy nhắc nhở, vẻ lo lắng vẫn không thôi ám ảnh.

“Đừng để ai phát hiện ra chúng ta đang điều tra.”Bích Phượng mỉm cười, gợi lên sự tự tin trong lòng Huy.

“Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai ngăn cản chúng ta tìm ra sự thật.”Thời gian trôi qua, mỗi phút đều trở nên quý giá hơn bao giờ hết.

Huy và Phượng đã bắt đầu tìm kiếm những manh mối, những đường dây liên quan đến hợp đồng giả mạo.“Có một báo cáo từ một cựu nhân viên của Lotus Capital,” Bích Phượng nói, giọng hưng phấn khi thấy được thông tin mới.“Nó có thể giúp chúng ta chứng minh điều gì không?” Huy hỏi.Bích Phượng gật đầu, ánh mắt cô bừng sáng.

“Nếu thông tin này đúng, nó sẽ là chìa khóa giúp chúng ta mở ra sự thật.”Huy nhìn cô, một cảm giác hồi hộp dâng lên.

“Chúng ta phải gặp người đó.”“Đúng, nhưng cần phải cẩn trọng.

Chúng ta không biết họ có còn trung thực hay không.”“Khi nào thì chúng ta đi?”Bích Phượng nhìn đồng hồ, thời gian như đang quay ngược lại.

“Chúng ta sẽ đi ngay bây giờ.

Không thể chậm trễ thêm nữa.”Huy gật đầu, nhưng trong lòng anh tràn đầy bất an.

“Cẩn thận nhé, Phượng.”Bích Phượng không trả lời, mà chỉ mỉm cười.

Ánh mắt cô chứa đựng quyết tâm sắt đá, như một chiến binh chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng.Cả hai rời khỏi phòng làm việc, không khí bên ngoài lạnh lẽo như một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm đang rình rập.

“Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi,” Bích Phượng nói, nhưng chính cô cũng không chắc chắn về điều đó.Họ bước xuống cầu thang, từng bước chân vang lên trong không gian tĩnh mịch của một tòa nhà văn phòng đang dần chìm vào đêm.Một cảm giác hồi hộp tràn ngập, như thể họ đang bước vào một cuộc chơi mạo hiểm, nơi sự thật có thể được phơi bày, nhưng cũng có thể dẫn đến những hậu quả không thể lường trước.“Chúng ta sẽ làm được,” Bích Phượng khẳng định, nhưng bên trong, cô cảm nhận rõ ràng áp lực đang đè nặng lên cả hai.Cuộc chiến vì sự thật chỉ mới bắt đầu, và không ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...