Chương 4: Cuộc Khủng Hoảng Không Ngừng Kéo Dài

Phú đứng bên cửa sổ văn phòng, ánh mắt dõi theo đường phố nhộn nhịp bên dưới.

Những chiếc ô tô nối đuôi nhau, nhưng trong lòng anh, mọi thứ đều tĩnh lặng như một bức tranh im lìm.Nhịp tim của anh đập mạnh, cảm giác lo lắng như một mớ bòng bong cuộn xoáy trong lòng.Bích Phượng bước vào, khuôn mặt cô có phần nhợt nhạt, những lọn tóc xõa dài rối bời như phản ánh tâm trạng rối ren của cô.Cô bật một câu, âm thanh khẽ khàng như gió thoảng: "Phú, chúng ta không thể đứng đây mãi được."Phú quay lại, đôi mày nhíu chặt, tay anh khẽ run.

"Chúng ta đã cố gắng hết sức, nhưng Hùng...

Anh ta quá mạnh."Bích Phượng siết chặt tay, lòng bàn tay ẩm ướt.

"Chúng ta không thể để anh ta thắng.

Chúng ta cần phải tìm ra cách để chống lại sự phong tỏa này."Phú gật đầu, nhưng trong lòng anh, sự bất lực đang dâng trào.

"Nhưng bằng cách nào?

Tài sản của tòa nhà đã bị phong tỏa, và chúng ta không thể liên lạc với các nhân viên."Bích Phượng nhắm mắt lại trong vài giây, như muốn tìm kiếm một ánh sáng le lói trong bóng tối.

"Có thể chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về những gì Hùng đang làm."Ánh mắt cô chợt sáng lên.

"Nếu như chúng ta có thể tìm ra chứng cứ pháp lý nào đó, có thể sẽ cứu được tình hình."Phú hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại.

"Cô có biết rõ về các tài liệu mà Hùng đã sử dụng để phong tỏa không?"Bích Phượng lắc đầu.

"Chưa, nhưng tôi có thể kiểm tra lại hồ sơ trước đây, có thể sẽ tìm thấy gì đó hữu ích."Phú thở dài, nỗi lo lắng lại ùa về.

"Nhưng nếu Hùng phát hiện ra, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn hơn.""Đó là điều chúng ta phải chấp nhận," Bích Phượng kiên quyết.

"Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội nào."Đúng lúc đó, điện thoại của Bích Phượng rung lên.

Cô nhìn xuống màn hình, sắc mặt biến sắc.

"Là Hùng."Phú cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

"Đừng bắt máy, có thể anh ta đang theo dõi chúng ta."Bích Phượng nhìn anh, đôi mắt cô thoáng hiện sự do dự.

"Nhưng nếu tôi không bắt máy, anh ta sẽ nghi ngờ."Cuối cùng, cô quyết định nhấn nút nghe.

"Alo?"Giọng nói của Hùng vang lên, nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng như băng giá.

"Bích Phượng, tôi đã biết cô đang điều tra.

Tôi khuyên cô nên dừng lại trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn."Ánh mắt Bích Phượng rực lửa, nhưng cô cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.

"Tôi không sợ hãi, Hùng.

Tôi sẽ không dừng lại."Phú lo lắng nhìn Bích Phượng, cảm thấy không khí trong phòng như đặc quánh lại.

Mồ hôi lấm tấm trên trán, trái tim anh đập dồn dập."Cô không hiểu, đúng không?" Hùng cười khẩy.

"Tôi đã phong tỏa tài sản của cả tòa nhà, và cấm bay mọi nhân viên.

Cô sẽ không có ai giúp đỡ đâu."Bích Phượng nghiến chặt hàm, nhưng cô không thể che giấu sự hoảng loạn trong đôi mắt.

"Tôi sẽ không bỏ cuộc, Hùng.

Tôi sẽ tìm ra cách để đối phó với anh."Hùng cúp máy, để lại một khoảng trống ngột ngạt trong không gian.

Bích Phượng thả điện thoại xuống bàn, tay cô run rẩy."Hùng đã biết chúng ta đang làm gì," Phú nói, giọng anh như một lời thì thầm.

"Chúng ta thực sự đang ở trong tình huống khủng hoảng."Bích Phượng hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

"Chúng ta cần một kế hoạch thật cụ thể.

Phú, anh có tài liệu gì không?"Phú lật các tập hồ sơ trên bàn, từng trang giấy dày cộp như một tảng đá nặng nề.

"Tôi có một số hợp đồng cũ, có thể sẽ có thông tin hữu ích."Bích Phượng tiến lại gần, đôi mắt cô chằm chằm vào những trang tài liệu.

"Chúng ta có thể tìm thấy dấu hiệu nào đó về việc Hùng đã làm trái pháp luật trong đó không?"Phú lắc đầu, nhưng không thể ngăn mình khỏi hy vọng.

"Có thể, nhưng chúng ta cần phải tìm kiếm rất cẩn thận."Họ cùng nhau lật từng trang, ánh sáng từ chiếc đèn bàn hắt lên những con chữ như thể chúng đang nhảy múa trong bóng tối.

Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên lưng họ, nhưng lòng họ không cho phép mình dừng lại.Bích Phượng bỗng dừng lại, tay cô chỉ vào một đoạn văn bản.

"Đây!

Tại sao cái này lại được ghi chú bằng mực đỏ?"Phú cúi xuống, mắt anh mở to.

"Có thể đây chính là dấu hiệu mà chúng ta đang tìm kiếm."Thời gian như ngừng lại khi họ cùng nhau nghiền ngẫm từng từ ngữ, từng câu chữ.

Ánh mắt họ đan vào nhau, một sự đồng thuận im lặng hình thành giữa hai người.

Họ sẽ không bỏ cuộc.Cuộc khủng hoảng này, dù tồi tệ đến đâu, sẽ không thể đánh bại được họ nếu như họ kiên trì."Chúng ta sẽ không để Hùng thắng," Bích Phượng khẳng định với một sự quyết tâm mãnh liệt.Phú gật đầu, trái tim anh tràn đầy sức mạnh.

Họ sẽ cùng nhau chiến đấu, không chỉ vì bản thân mà còn vì tất cả những người xung quanh.Cuộc khủng hoảng này, dù có kéo dài đến đâu, họ sẽ tìm ra ánh sáng ở cuối con đường.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...