Tóm tắt: Thám tử tư 20 năm điều tra vụ giết cha cuối cùng gặp được nhân chứng duy nhất. Nhưng khi anh đến, bà ta đã chết với chiếc USB trên tay. Camera an ninh ghi lại tất cả.
Cuộc gọi đến lúc hai giờ sáng.
Giọng một người đàn bà già nua, run rẩy, cắt ngang giấc ngủ chập chờn của tôi. “Tôi là Lan. Tôi biết chuyện đêm đó. Cái đêm ông Hải chết.”
Hải. Cái tên vang lên như một nhát búa đập thẳng vào thái dương. Hai mươi năm, tôi chưa từng nghe ai nhắc đến nó bằng cái giọng này – một thứ âm sắc của sự thật sắp vỡ.
“Bà nói gì?” Tôi ngồi bật dậy, tay siết chặt điện thoại đến mức nhựa vỏ máy kêu răng rắc.
“Tôi đã giữ im lặng đủ lâu rồi.” Tiếng thở dài nặng trĩu. “Gặp tôi. Sáng nay, chín giờ. Quán cà phê Góc Nhỏ, ngõ 72 Khâm Thiên. Chỉ một mình anh.”
Đường dây đứt.
Tôi ngồi đó trong bóng tối của căn hộ một phòng, mùi bụi từ những hồ sơ án cũ chất đống quanh giường như đặc quánh lại. Bà Lan. Cái tên đó nằm trong báo cáo điều tra ban đầu, một hàng xóm ở cách nhà tôi ba căn. Lời khai của bà ngắn gọn: “Tôi nghe thấy tiếng động lớn, nhưng không thấy gì.” Cảnh sát ghi nhận bà bị sốc, trí nhớ không rõ ràng. Và rồi bà dọn đi nửa năm sau đó, biến mất.
Hai thập kỷ. Tôi đã đào xới mọi ngóc ngách của vụ án này, trở thành thám tử tư chuyên xử lý những vụ cũ không lời giải cũng vì nó. Mọi đầu mối đều khô cạn. Mọi nhân chứng đều đã chết, hoặc im lặng. Cho đến cuộc gọi này.
Quán cà phê Góc Nhỏ tồn tại như một xác ướp của thập niên chín mươi. Mùi ẩm mốc, bàn ghế gỗ long lanh lớp vecni bong tróc. Tôi đến lúc chín giờ năm phút, mắt quét nhanh căn phòng vắng lặng. Chỉ có một bà lão ngồi cuối quán, gần cửa sau thông ra một con hẻm nhỏ.
Bà mặc chiếc áo hoa cũ kỹ, tay run run nâng tách cà phê đen. Khi thấy tôi, đôi mắt đục ngầu của bà mở to, một nỗi sợ hãi nguyên thủy hiện rõ.
“Bà Lan?” Tôi bước tới, giữ giọng bình thản nhất có thể.
Bà gật đầu, không nói. Tay phải của bà siết chặt dưới gầm bàn, như giữ thứ gì đó.
Tôi ngồi xuống ghế đối diện. “Bà nói bà biết chuyện đêm đó.”
“Tôi… tôi đã nói dối.” Giọng bà khàn đặc, như bị cát xát. “Tôi không chỉ nghe. Tôi thấy.”
Không khí trong quán đặc lại. Tiếng tích tắc từ chiếc đồng hồ treo tường vang lên chói tai.
“Bà thấy gì?” Tôi hỏi, từng chữ một.
Bà Lan liếc nhìn ra cửa sau, rồi lại nhìn tôi. Hành động lặp lại, một dấu hiệu của sự hoảng loạn tột độ. “Một đứa trẻ. Có một đứa trẻ chạy ra từ nhà ông Hải. Trên tay nó…”
Bà ngừng bặt.
“Trên tay nó sao?” Tôi cúi người về phía trước.
“Trên tay nó cầm thứ gì đó lấp lánh.” Bà thì thào. “Và nó quay lại nhìn. Về phía cửa sổ nhà tôi. Nó nhìn thấy tôi.”
Tim tôi thắt lại. “Bà nhận ra đứa trẻ đó?”
Nước mắt bà ứa ra, chảy xuống những nếp nhăn sâu hoắm. “Tôi không dám nói. Họ sẽ giết tôi. Nhưng… tôi già rồi. Tôi không muốn mang nó xuống mồ.” Bà rút tay từ dưới gầm bàn lên, đặt một chiếc USB nhựa đen xuống mặt bàn. Tiếng lạch cạch khô khốc. “Của một ông cảnh sát cũ. Ông ta có đoạn băng từ camera an ninh đầu ngõ ngày xưa. Ông ta sợ, giữ lại. Rồi gửi cho tôi trước khi chết. Tôi… tôi không dám xem.”
Tay tôi với lấy chiếc USB. Nhựa còn ấm từ hơi tay bà.
Ngay lúc đó, tiếng chuông cửa quán reo lên.
Bà Lan giật mình, mắt nhìn về phía cửa trước với vẻ kinh hoàng. “Họ theo tôi rồi,” bà thều thào.
“Đi theo tôi, ra cửa sau.” Tôi đứng dậy, kéo tay bà.
Bà lắc đầu, đẩy tay tôi ra. “Anh đi đi. Cầm nó đi. Tôi… tôi không chạy được nữa.”
Tôi do dự một giây. Một giây quá dài.
Rồi tôi quay người, bước nhanh về phía cửa sau dẫn ra hẻm. Khi tay tôi chạm vào tay nắm cửa, một âm thanh chát chúa vang lên phía sau – tiếng ghế đổ, tiếng một vật nặng đập xuống sàn gạch.
Tôi quay phắt lại.
Bà Lan nằm sóng soài trên nền nhà, cạnh chiếc bàn đổ. Một vũng tối đang loang nhanh từ phía sau đầu bà, thấm vào những viên gạch hoa cũ kỹ. Cạnh tay phải bà, một chiếc bình hoa bằng sứ vỡ tan tành.
Không có ai khác trong quán.
Tim tôi đập thình thịch, nhưng tôi không cảm thấy lạnh. Chỉ thấy một sự tĩnh lặng đáng sợ ùa vào. Tôi lao tới, quỳ xuống bên bà. Mắt bà vẫn mở trừng trừng, nhìn thẳng lên trần nhà mốc meo. Hơi thở đã tắt.
Và trong lòng bàn tay bà vẫn nắm chặt, như một phản xạ cuối cùng, là một vật nhỏ.
Không phải chiếc USB tôi vừa cầm.
Mà là một chiếc USB khác, giống hệt, nhưng có một vệt keo dính ở cạnh. Như thể nó vừa được gỡ ra từ đâu đó.
Tôi nhìn xuống sàn. Chiếc USB tôi cầm vẫn nằm trong tay mình.
Hai chiếc USB.
Bộ não tôi quay cuồng, nhưng đôi tay hành động theo bản năng. Tôi nhặt chiếc USB từ tay bà Lan, bỏ cả hai vào túi áo trong. Rồi đứng dậy.
Mắt tôi quét lên trần nhà, nơi góc tường đối diện.
Một chiếc camera an ninh nhỏ, đèn đỏ nhấp nháy lặng lẽ.
Nó đã ghi lại tất cả. Tôi bước vào quán. Tôi ngồi với bà Lan. Tôi cầm lấy thứ gì đó từ bà. Bà ngã xuống. Và tôi, sau khi cúi xuống bên xác bà, đã đứng dậy và bỏ đi.
Tôi không chạy. Tôi bước ra cửa sau, vào con hẻm nhỏ đầy rác, và đi với tốc độ đều đặn của một người đàn ông đang cố gắng không tỏ ra vội vã. Mỗi bước chân, tôi cảm nhận rõ hình dáng hai chiếc USB cứng ngắc trong túi áo, như hai viên đá nung nóng.
Ai đã giết bà Lan? Tại sao có hai chiếc USB? Và quan trọng nhất – chiếc camera kia, nó thuộc về ai?
Khi tôi ra đến đầu hẻm, hòa vào dòng người vô tư trên phố, tiếng còi cảnh sát vang lên xa xa, hướng về phía quán cà phê Góc Nhỏ.
Tôi đã chờ đợi manh mối này trong hai mươi năm.
Và giờ, tôi vừa trở thành nghi can chính trong một vụ giết người mới.