Chương 2: Băng ghi hình bị mất

Tóm tắt: Tôi mở chiếc USB chết chóc, nhưng file bị khóa chặt. Đồng đội tin cậy duy nhất bị tấn công ngay trong văn phòng, USB biến mất. Cảnh sát đang đuổi theo gót, và tôi nhận ra mình đang bị dồn vào thế phải đối mặt với ký ức đen tối nhất.

Tôi không về thẳng văn phòng. Tôi lái xe vòng qua ba con phố, dừng ở một bãi đỗ xe tầng hầm rẻ tiền mà ánh sáng vàng vọt chỉ đủ soi lờ mờ những chiếc xe phủ bụi. Ở đây không có camera. Tôi tắt máy, ngồi trong bóng tối, và lấy hai chiếc USB ra.

Chúng giống hệt nhau về kiểu dáng, nhựa đen bóng loáng. Chiếc thứ nhất, chiếc tôi cầm từ tay bà Lan lúc bà còn sống, có một vết xước nhỏ ở góc. Chiếc thứ hai, chiếc rơi từ tay bà khi bà chết, có một mẩu keo hai mặt còn dính ở cạnh, như thể nó vừa được gỡ khỏi dưới gầm bàn, hay sau một tấm kính.

Tôi cắm chiếc USB thứ nhất vào đầu đọc di động. Một ổ đĩa hiện lên, tên là “BACKUP_2003”. Bên trong chỉ có một file duy nhất: “CAM_NGACH.enc”. Đuôi .enc. File đã được mã hóa.

Tôi thử chiếc thứ hai. Cũng một ổ đĩa, cùng tên. Cùng một file. Tôi copy cả hai file vào hai thiết bị lưu trữ riêng biệt, một động tác đã thành phản xạ sau nhiều năm trong nghề. Rồi tôi nhấn mở file.

Một cửa sổ bật lên, yêu cầu mật khẩu. Dòng chữ nhấp nháy trắng trên nền đen: “Nhập khóa giải mã.”

Tôi thử ngày sinh của cha tôi. Ngày mất của ông. Tên tôi lúc nhỏ. “Truy cập bị từ chối.” Cửa sổ không đổi, lạnh lùng. Tôi thở dài, rút USB ra. Bà Lan đã nói đúng. Cựu cảnh sát kia đã cẩn thận. Ông ta không muốn thứ này rơi vào tay bất kỳ ai.

Chỉ có một người tôi có thể nhờ vả lúc này.

Điện thoại tôi rung lên, một số lạ. Tôi nhấc máy, không nói gì.

“Anh Lâm?” Một giọng nam trẻ, nghiêm túc. “Tôi là Trung úy Khánh, Công an quận. Chúng tôi muốn mời anh đến trụ sở làm việc, liên quan đến vụ việc tại quán cà phê Góc Nhỏ chiều nay.”

Họ đã tìm ra tôi nhanh hơn tôi tưởng. Từ camera, hay từ danh tính thật tôi đã dùng để đặt lịch gặp bà Lan?

“Tôi sẽ có mặt trong một giờ nữa,” tôi nói, giọng bình thản. “Đang có việc gấp.”

“Anh Lâm, đây là…”

Tôi tắt máy. Một giờ. Tôi cần ít nhất một cửa mở trước khi bước vào căn phòng kín của cảnh sát.

Văn phòng của Tùng nằm ở tầng bốn một tòa nhà văn phòng cũ, căn phòng nhỏ ngập ngụa mùi cà phê và máy tính. Cửa kính mờ, dán logo “T&T Solutions – Bảo mật & Phục hồi dữ liệu”. Tôi gõ cửa ba tiếng, rồi đẩy vào.

Tùng đang ngồi xoay lưng lại, tai đeo headphone, mắt dán vào ba màn hình máy tính đang chạy những dòng code xanh lè. Anh ta giật mình quay lại, kéo tai nghe xuống.

“Lâm? Ông trời, nhìn ông như ma vật vậy.” Giọng Tùng vẫn đầy năng lượng, như mọi khi. Anh ta nhướng mày khi thấy vẻ mặt tôi. “Lại có thứ gì khó nhằn rồi à?”

Tôi không vòng vo. Tôi đặt chiếc USB có vết xước lên bàn anh ta, cạnh bàn phím cơ đầy bụi. “File mã hóa. Cần mở gấp. Có thể là video an ninh cũ.”

Tùng huýt sáo một tiếng ngắn, cầm chiếc USB lên xoay xoay. “.enc à? Ông cựu cảnh sát nào đó chơi đồ ngon phết. Không phải mã hóa mặc định của Windows đâu.” Anh ta cắm USB vào một chiếc máy tính để bàn riêng, không nối mạng, màn hình bật sáng. Những ngón tay gõ phím nhanh như đánh đàn. “Để tôi xem cấu trúc header đã… Ôi chu choa.”

“Sao?”

“Mã hóa AES-256. Mạnh đấy. Mà này,” Tùng quay sang nhìn tôi, mắt híp lại. “Cái vụ ở quán cà phê Góc Nhỏ… trên bản tin nóng chiều nay. Có phải…”

“Tôi cần cái file đó, Tùng,” tôi cắt ngang, giọng khô khốc. “Trước khi cảnh sát đến đây lôi tôi đi. Nó là manh mối duy nhất cho vụ của bố tôi.”

Ánh mắt Tùng chớp lên một sự hiểu biết nhanh chóng, rồi trở nên nghiêm túc. Anh ta gật đầu. “Tôi hiểu. Nhưng cái này không phải gõ vài phát là xong đâu. Cần thời gian để brute force, hoặc tìm lỗ hổng. Ông có manh mối gì về mật khẩu không? Tên, ngày tháng, địa điểm?”

Tôi đưa cho anh ta một tờ giấy nhỏ, trên đó tôi đã viết tất cả những tổ hợp có thể: tên cha tôi, số nhà cũ, biển số xe ông từng sở hữu, ngày tôi vào lớp một.

“Tôi sẽ thử tất cả. Và cả từ điển tấn công nữa.” Tùng nhét tờ giấy vào ngăn kéo. “Ông đi đối phó với cảnh sát đi. Tôi gọi ông ngay khi có gì.”

Tôi đứng dậy, một cục nặng vẫn đè trong ngực. “Cẩn thận. Có ai đó… đang dọn đường.”

“Tôi ở đây cả chục năm rồi, chưa thấy ma nào dám bén mảng.” Tùng cười, nhưng nụ cười tắt lịm khi thấy ánh mắt tôi. “Rồi, rồi. Tôi sẽ khóa cửa.”

Tôi rời đi, để lại Tùng với chiếc máy tính đang chạy những dòng lệnh không ngừng nghỉ. Trên đường đến trụ sở công an, tôi cố gắng sắp xếp lại các mảnh ghép. Bà Lan chết. Hai USB. Camera an ninh. Ai là người thứ ba trong quán? Họ đã lấy đi thứ gì, hay để lại thứ gì?

Buổi làm việc với Trung úy Khánh kéo dài hai tiếng đồng hồ. Một căn phòng nhỏ, ánh đèn neon trắng toát, mùi mồ hôi và giấy tờ cũ. Họ cho tôi xem những khung hình cắt từ camera quán cà phê. Hình ảnh đen trắng, mờ, nhưng đủ để nhận ra tôi ngồi đối diện bà Lan, nhận một vật nhỏ từ tay bà. Rồi bà ngã xuống. Và tôi, sau khi cúi xuống, đã bỏ đi.

“Anh giải thích thế nào về việc này?” Trung úy Khánh hỏi, giọng đều đều.

“Tôi đến gặp bà Lan theo hẹn trước. Bà đưa cho tôi một chiếc USB chứa tư liệu cũ. Đột nhiên bà hoảng loạn, nói có người theo bà. Tôi đề nghị bà đi cùng tôi ra cửa sau. Bà từ chối. Tôi quay lưng đi thì nghe tiếng động. Quay lại thì bà đã nằm trên sàn. Tôi kiểm tra, bà đã chết. Tôi sợ hãi, và bỏ chạy.” Tôi kể lại, bỏ qua chi tiết chiếc USB thứ hai. Giọng tôi bằng phẳng, như đang đọc một bản tường thuật nhàm chán.

“Vật bà Lan đưa cho anh, đâu rồi?”

“Tôi đánh rơi trong lúc chạy. Trong hẻm.”

Khánh nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt sắc như dao cạo. “Rất tiếc, lực lượng của chúng tôi đã lục soát toàn bộ khu vực. Không thấy.”

“Thế thì tôi không biết.” Tôi nhún vai.

Họ không có đủ bằng chứng để giữ tôi. Chỉ có hình ảnh tôi ở hiện trường, không có hình ảnh tôi gây án. Họ cảnh cáo tôi không được rời thành phố, rồi để tôi đi.

Màn đêm đã buông xuống dày đặc khi tôi bước ra khỏi trụ sở. Gió lạnh. Tôi rút điện thoại ra. Không có cuộc gọi hay tin nhắn nào từ Tùng.

Một cảm giác bất an nhói lên.

Tôi phóng xe về phía tòa nhà văn phòng của Tùng. Đèn hành lang tầng bốn tắt lịm. Cửa phòng “T&T Solutions” hé mở, một khe tối om.

“Tùng?” Tôi gọi, tay đã chạm vào nắm đấm giấu trong túi áo.

Không có tiếng trả lời.

Tôi đẩy cửa. Mùi sắt tanh nồng nặc xộc vào mũi.

Ánh sáng từ đèn đường bên ngoài lọt qua cửa sổ, rọi vào cảnh tượng hỗn độn. Chiếc máy tính để bàn Tùng dùng để giải mã nằm vỡ tan tành trên sàn, màn hình nứt vụn, mainboard cong vênh. Những mảnh vỡ nhựa văng tung tóe. Bàn phím gãy đôi.

Và Tùng nằm sấp giữa đống hỗn độn đó, một cánh tay duỗi ra phía trước, đầu tóc dính một chất lỏng sẫm màu đang khô dần. Cạnh tay anh ta, không có chiếc USB nào.

Tôi lao tới, lật anh ta lại. Mặt Tùng tái nhợt, mắt nhắm nghiền. Một vết thương sưng tấy, bầm tím ở thái dương. Tôi đặt tay lên cổ anh ta. Còn mạch. Yếu, nhưng còn.

Tôi lục soát căn phòng trong vội vã. Không thấy chiếc USB. Không thấy ổ lưu trữ di động tôi đã copy file vào. Tất cả đã bị quét sạch.

Ai đó đã đến đây. Đập phá máy móc. Đánh ngất Tùng. Và lấy đi mọi thứ.

Trừ…

Mắt tôi dừng lại ở chiếc máy tính xách tay cá nhân của Tùng, vẫn nằm gọn trên bàn làm việc chính, chẳng hề hấn gì. Như thể kẻ tấn công đã bỏ qua nó, hoặc không có thời gian.

Tôi mở nó lên. Màn hình khóa yêu cầu mật khẩu.

Và ngay giữa màn hình đen, một file văn bản đơn giản được lưu trên desktop, với tiêu đề gây lạnh sống lưng: “CHO ANH LÂM”.

Tôi nhấp đúp.

Dòng chữ hiện lên, trần trụi:

“DỪNG LẠI ĐI. CON KHÔNG MUỐN BIẾT ĐÂU. MẸ.”

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng