Chương 10: Ca Trực Đêm

Đêm khuya, phòng trực Bệnh viện Minh Đức.

Đức vừa mổ xong ca cấp cứu — vỡ lách do tai nạn.

Bệnh nhân ổn.

Gia đình mang phong bì đến — theo thói quen.

Đức trả lại: "Cảm ơn gia đình.

Nhưng ở đây không nhận phong bì."

Người nhà ngạc nhiên: "Bác sĩ ơi, thật à?

Bệnh viện nào cũng nhận mà."

"Bệnh viện này không.

Vì bác sĩ ở đây tin: cứu người là việc nên làm, không phải hàng để bán."

Đức quay về phòng trực, rửa tay, ngồi xuống ghế, uống ly cà phê nguội.

Đồng hồ chỉ hai giờ sáng.

Trên bàn, tấm ảnh mẹ — bà y tá huyện, tay cầm ống tiêm, cười.

Đức mỉm cười theo, rồi nhấc điện thoại: "Phòng cấp cứu, có ca mới không?"

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...