Chương 2: Đuổi Cổ Danh Dự

Xe khách giường nằm đổ Vũ xuống bến xe Miền Đông lúc 5 giờ 17 phút sáng, khi mặt trời chưa ló nhưng không khí đã dính đặc mùi xăng xe, mồ hôi người và nước mắm chua ngọt từ hàng bánh canh bên vệ đường. Anh không gọi Grab, không bắt xe ôm — mà đi bộ sáu trăm ba mươi hai bước dưới cái nắng vừa đủ để làm khô lớp mồ hôi trên cổ, vừa đủ để khiến da mặt căng lại như giấy dó phơi quá hạn. Tay trái anh cầm túi nilon trắng đục, đáy nhăn vì trọng lượng, mép bị cọ xát đến mức sờ vào thấy rát — bên trong là bộ đồng phục phụ bếp Hoàng Gia: áo sơ mi ngắn tay màu xanh lá đậm, cổ bẻ cứng như sống lưng người già, quần tây bó sát eo, thắt lưng da nâu có vết trầy hình chữ V sâu đến lớp lõi kim loại. Nhãn mác còn nguyên tem — không phải tem niêm phong, mà tem kiểm định chất lượng do chính Hưng ký tên năm 2021, khi Vũ còn ngồi ở bàn hội đồng cố vấn ẩm thực, còn được gọi là *Thầy Vũ*, còn được mời uống trà sen thượng hạng trong phòng riêng phía sau bếp. Anh nộp đơn lúc 8 giờ 43 phút — không qua email, không gửi hồ sơ trực tuyến — mà đặt thẳng lên quầy lễ tân, ngay giữa chồng hóa đơn điện nước đang chờ Hưng ký. Nhân viên lễ tân nhận đơn bằng đầu ngón tay, như thể sợ dính phải thứ gì đó chưa tiệt trùng, rồi đẩy sang bên phải, nơi có một chiếc khay nhựa ghi chữ *“Ứng tuyển – Phụ bếp (không yêu cầu kinh nghiệm)”*. Vũ đứng yên mười hai giây — đủ để cô gái ấy liếc xuống bảng tên đeo ngực anh, đủ để cô ta nhận ra cái tên *Trần Vũ* không nằm trong danh sách đen nội bộ, mà nằm trong mục *“Nhân sự cấp cao – Đã nghỉ việc theo nguyện vọng”*, với dòng ghi chú nhỏ in nghiêng: *“Không thanh toán trợ cấp thôi việc – lý do: vi phạm đạo đức nghề nghiệp”*. Hưng gọi anh vào văn phòng lúc 11 giờ 04 phút — không hẹn giờ, không nhắn tin, mà cho bảo vệ dẫn thẳng từ quầy lễ tân lên tầng hai, qua hành lang có hai bức tranh tường mô tả cảnh nấu phở thời vua Bảo Đại, nơi nhân vật chính trong tranh — một đầu bếp mặc áo the, tay cầm thìa đồng — có đôi mắt được vẽ hơi lệch, nhìn chéo về phía cửa văn phòng Hưng, như thể đang chờ ai đó bước vào. Cửa mở. Hưng ngồi sau bàn gỗ mun, tay trái xoay chiếc bút Parker mạ vàng, tay phải đặt lên tấm kính cường lực phủ đầy dấu vân tay mờ — nơi vài ngày trước, anh vừa ký hợp đồng tài trợ cho giải thưởng ẩm thực quốc gia, nơi có dòng chữ *“Hoàng Gia – Nơi ký ức được nấu chín đúng độ”* in nổi bằng bạc. Anh ném tập hồ sơ xuống bàn — không nhẹ, không mạnh, mà như ném một con cá chết xuống mặt nước: tiếng *bịch* mềm, nhưng vang đến tận kệ sách bên tường, làm rung nhẹ cuốn *Le Cuisinier Royal* bìa da thuộc, bản dịch tiếng Việt do chính Vũ hiệu đính năm 2020. Đá nhẹ cái ghế đối diện bằng mũi giày da bóng — không phải để mời ngồi, mà để kiểm tra độ bền của chân ghế, như thể đang cân nhắc xem cái ghế này có đáng để giữ lại hay nên thay bằng mẫu mới nhập từ Ý. — Mày còn dám xuất hiện? Giọng Hưng không lớn, nhưng cắt gọn từng âm tiết, như dao thái hành tây: *Mày – còn – dám – xuất – hiện?* Anh không đợi trả lời. Không cần. Vì câu hỏi không phải để hỏi — mà để khẳng định rằng sự hiện diện của Vũ ở đây là một lỗi hệ thống, một phân tử lạ trong dòng máu thuần chủng của Hoàng Gia. — Mày nghĩ mày là ai — người hùng hay thằng điên? Câu cuối kéo dài nửa giây — đủ để ánh mắt anh lia từ cổ Vũ xuống bàn tay trái vẫn nắm chặt túi nilon, rồi dừng lại ở ngón út phải, nơi có một vết sẹo cũ, mờ như dấu mực nhòe, chạy dọc theo khớp xương — vết sẹo mà năm 2004, Hưng từng nhìn thấy cha Vũ dùng chính ngón út ấy để khuấy vòng tròn ngược chiều kim đồng hồ trong nồi nước dùng cuối cùng, trước khi ngã gục giữa tiếng reo hò của đoàn khách Nhật. Vũ không ngồi. Không trả lời. Chỉ mở túi nilon — chậm, như đang mở niêm phong một chứng cứ quan trọng — rồi đổ ra bàn bảy chiếc thìa inox, mỗi chiếc dài 18 cm, cán mài bóng đến mức phản chiếu cả gương mặt Hưng, nhưng mép thìa lại được mài vát sắc như lưỡi dao gọt chanh. Trên mỗi chiếc thìa, khắc một ký tự — không bằng máy, mà bằng tay, sâu đến lớp thép bên dưới, đều đặn như nhịp tim người tỉnh táo: **T** — trên thìa đầu tiên, chạm nhẹ vào cạnh bàn, phát ra tiếng *cạch* như tiếng răng nghiến. **R** — chiếc thứ hai, nằm nghiêng, phản chiếu ánh sáng từ cửa sổ thành một vệt trắng cắt ngang mắt phải Hưng. **A** — chiếc thứ ba, đặt úp mặt xuống, để lại dấu ấn hình chữ A trên lớp bụi mỏng trên mặt bàn. **N** — chiếc thứ tư, dựng đứng, như một cột trụ nhỏ giữa hai thế giới. **–** — chiếc thứ năm, không phải gạch nối, mà là một dấu gạch ngang thật dài, khắc sâu đến mức mép inox cong vênh, như vết rạch trên da. **V** — chiếc thứ sáu, nằm ngang, nhưng đầu chữ V chĩa thẳng vào đồng hồ treo tường — nơi kim phút vừa chạm số 12. **U** — chiếc thứ bảy, đặt cuối cùng, không chạm vào bất kỳ chiếc nào khác, mà nằm riêng lẻ, cách chiếc thứ sáu đúng 3,2 cm — khoảng cách giữa hai ngón tay khi cầm thìa đúng tư thế chuẩn của Hiệp hội Đầu bếp Quốc tế. Hưng cười. Không phải cười khúc khích, không phải cười gượng — mà là tiếng cười bật ra từ cổ họng như tiếng nước sôi trào qua van xả áp: *ha — ha — ha —* Tiếng cười ấy không mang ý chế giễu — mà là tiếng reo mừng khi thấy kẻ thù tự đưa tay vào lồng sắt, tự cài chốt, tự khóa then. Anh gọi bảo vệ — không nhấn chuông, không nói to, chỉ khẽ gõ hai ngón tay xuống mặt bàn, ba lần, đều đặn như tiếng chuông báo giờ ăn trưa trong nhà bếp cung đình. Nhưng Vũ đã bước ra cửa trước khi tiếng gọi vang hết câu. Không quay đầu. Không đóng cửa. Để cánh cửa bật ra ngoài, đập vào tường với tiếng *cạch* — giống hệt tiếng thìa chữ T chạm bàn lúc nãy. Và trên mặt bàn gỗ mun, bảy chiếc thìa vẫn nằm nguyên vị trí, không rung, không lệch, không phản chiếu gì ngoài ánh sáng lạnh lẽo từ trần nhà — như bảy nấm mồ nhỏ, chưa chôn, nhưng đã khắc tên.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng