Chương 9: Đổi Chỗ Tử Thần

Sáng sớm hôm sau, Đức tỉnh dậy trong phòng thay đồ, đầu óc như bị đổ bê tông tươi vào giữa trán — nặng, đặc, không thở được. Hắn ngồi bật dậy, tay run rẩy sờ cổ họng, lưỡi chạm vào vòm miệng như lần đầu biết mình còn sống. Trên lòng bàn tay phải, tờ giấy A6 vẫn nguyên, gấp đôi, mép nhăn nhưng không rách — như một lời nhắc nhở rằng hắn chưa từng thực sự cầm quyền trong vở kịch này. Hắn gọi Hưng ngay lúc 6h02, giọng khàn đặc, hơi thở ngắn, từng từ như bị xé ra từ cuống họng đang sưng lên: — Tôi… thất bại. Giọng Hưng ở đầu dây bên kia không giận, không hoảng — chỉ lặng đi ba giây, đủ để Đức nghe tiếng máy lạnh rít trong văn phòng, rồi một tiếng *tách* nhẹ — có thể là nắp bút bi bật mở, hoặc khớp hàm Hưng nghiến chặt. — Mày uống cái gì? — Nước chanh. Của nó. — Nó pha lúc nào? — Trước khi tôi uống. Đứng trước quầy bar. Không che mặt. Không chớp mắt. Lại im. Lần này dài hơn. Đức nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường trong văn phòng Hưng — kim giây gõ từng nhịp như búa nhỏ đập vào xương sọ. Rồi Hưng hỏi, chậm, rõ, từng âm tiết như đang đọc bản án: — Mày thấy nó nhìn mày kiểu gì khi mày ngã? Đức không trả lời. Vì hắn nhớ — Vũ không nhìn hắn ngã. Anh chỉ đứng đó, lưng tựa tủ đông, tay xoay chiếc khăn lau inox như người ta xoay chìa khóa mở cửa địa ngục — và ánh mắt anh không đổ xuống sàn, mà dán thẳng vào gương soi phía sau lưng Đức, nơi phản chiếu cả khuôn mặt hắn đang biến dạng thành màu xanh xám. Cuộc gọi kết thúc bằng tiếng *bụp* — không phải cú nhấn máy, mà là tiếng Hưng đập điện thoại xuống bàn gỗ mun, làm vang cả tiếng kính cửa sổ rung theo. Chín giờ mười lăm phút, Hưng gọi Vũ ra sân sau — nơi hàng rào sắt gỉ sét che khuất tầm nhìn từ phố, nơi mùi phân gà từ quán cơm bụi kế bên bốc lên từng đợt, đậm đặc như một lời cảnh cáo. Vũ đến đúng giờ. Không mặc áo bếp. Chỉ chiếc áo sơ mi trắng đã giặt quá nhiều lần, cổ áo hơi giãn, cổ tay lật ngược, lộ vết sẹo mỏng như sợi chỉ bạc chạy dọc xương trụ. Hưng đứng giữa sân, tay phải thò vào túi áo khoác — rút ra khẩu súng ngắn hiệu CZ-75, đen bóng, chưa từng bắn phát nào, nhưng đã được lau chùi mỗi sáng như một nghi lễ. Anh giơ súng lên — không nhằm vào đầu, không nhằm vào ngực — mà chĩa thẳng vào mặt Vũ, như thể muốn đâm xuyên qua lớp da để chạm vào ký ức. Vũ không lùi. Không chớp mắt. Chỉ bước tới một bước — vừa đủ để đầu nòng súng chạm nhẹ vào xương quai hàm anh — rồi đưa tay trái đẩy nhẹ cổ tay Hưng xuống, nhẹ như gạt một cành lá khô khỏi vai. Hưng cứng người. Không phải vì lực — mà vì động tác ấy quá quen thuộc. Quen như chính tay anh từng làm với cha Vũ năm hai mươi tuổi, khi ông dạy hắn cách cầm dao thái hành: *“Tay phải giữ vững, tay trái điều chỉnh góc — không phải để thắng, mà để giữ cho lưỡi dao không cắt nhầm mạch máu của chính mình.”* Vũ cầm lấy khẩu súng. Không giật. Không cưỡng đoạt. Chỉ nhận — như người ta nhận lại một món đồ đã gửi gửi quá lâu. Anh tháo hộp tiếp đạn. Tiếng *lạch* nhỏ, sắc, gọn — như tiếng răng nanh bật ra khỏi nướu. Rồi anh đổ hết viên đạn ra lòng bàn tay trái — bảy viên. Nhưng anh không đếm bảy. Anh đếm thành hai nhóm: năm viên nằm sát mép bàn tay, hai viên còn lại tụ lại giữa lòng bàn, như hai hạt máu khô chưa kịp đông. Anh ném năm viên vào thùng rác cạnh gốc cây sứ — *bộp bộp bộp* — tiếng đạn rơi xuống đáy nhựa như những giọt nước cuối cùng của một cơn mưa chết chóc. Rồi anh nâng hai viên còn lại — một viên đặt lên môi Hưng, đầu viên đạn chạm nhẹ vào đường viền môi trên, khiến Hưng khẽ rùng, như bị kim chích vào dây thần kinh mặt. Viên còn lại, Vũ đưa lên miệng, há ra — không nuốt vội, không nhai, không dừng — mà để viên đạn trượt dọc lưỡi, qua vòm họng, xuống tận cuống, rồi mới khép hàm lại — *cạch* — như đóng nắp một chiếc quan tài chưa chôn. Hưng nôn. Không phải do sợ. Mà do cổ họng tự động co thắt — như thể cơ thể hắn phản bội chính chủ nhân, như thể máu trong tĩnh mạch hắn vừa nhận ra thứ vừa trượt xuống dạ dày không phải kim loại — mà là một phần của chính nó, bị đánh cắp từ hai mươi năm trước, giờ quay về dưới dạng chất độc không tên. Hắn quỳ xuống, tay ôm cổ, móng tay cắm sâu vào da, mắt trợn trắng, nước miếng chảy dọc cằm, nhưng không phải vì yếu đuối — mà vì thân thể đang cố đào thải một thứ không còn thuộc về nó. Vũ không nói. Không cười. Không đứng xem. Anh quay lưng. Bước đi. Giày da cũ cọ lên nền xi măng — không tiếng vang, chỉ một âm thanh khô, mỏng, như da rắn lột trên đá. Anh đi thẳng vào bếp. Không vào văn phòng. Không vào kho. Không vào bất kỳ chỗ nào cần ánh sáng nhân tạo. Anh mở tủ lạnh — tiếng *rít* kéo dài của gioăng cao su bị kéo giãn quá mức. Lấy ra một hũ dưa cải muối thủy tinh, nắp thiếc đã han gỉ, nhãn giấy vàng úa viết tay bằng mực tàu: *“Dưa – Cha & Con – Tháng 3/2024”*. Anh xoay nắp. Không dùng tuốc-nơ-vít. Không dùng lực. Chỉ xoay — nhẹ, đều, như người ta xoay chìa khóa mở cánh cửa cuối cùng của ký ức. Nắp bật ra. Mùi chua mặn, nồng nàn, sâu thẳm — không phải mùi lên men, mà mùi thời gian bị ép chặt trong muối, trong men, trong máu. Bên trong, hai chiếc răng sữa nằm nghiêng trong nước dưa — một chiếc nhỏ hơn, cong nhẹ như vầng trăng lưỡi liềm, chiếc còn lại to hơn, có vết mẻ ở mép ngoài — cả hai đều đã được ngâm kỹ, phủ một lớp màng trắng mỏng như màng nhện, như da người chết đang bắt đầu hóa thạch. Vũ nhấc chiếc răng của cha lên bằng đầu ngón tay cái và trỏ — không dùng kẹp, không dùng găng — rồi nhẹ nhàng đặt trở lại vào nước dưa. Chiếc răng của chính anh, anh để nguyên trong lòng bàn tay — không nắm chặt, không buông lơi — mà giữ nó như một vật chứng vừa được trao tay, vừa được kiểm tra độ thật bằng da thịt. Trong căn bếp, tiếng dao chém vào thớt gỗ vẫn đều đều, đều đều, đều đều — nhưng giờ không còn là tiếng đếm ngược. Mà là tiếng nhịp tim của một con người vừa hoàn tất nghi lễ tái sinh — bằng máu, bằng muối, bằng hai chiếc răng không còn mọc lại.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng