Hưng không gọi điện — hắn gửi tin nhắn qua ứng dụng mã hóa, chữ viết tắt như mật mã quân sự: *“Cần xử lý mềm. Không để lại vết. Mục tiêu: tay phải, độ chính xác giảm 70% trong 4 giờ.”* Người nhận là Trần Minh Đức — cựu đầu bếp Nhà hàng Sen Vàng, từng bị Hội Đầu Bếp Việt treo bằng cấp sau khi nước chấm của anh khiến đối thủ ngất giữa bàn thi, miệng sùi bọt, mắt đảo ngược như con cá bị vớt khỏi nước. Đức không đến bằng xe ôm hay taxi — hắn đi bộ từ quán cà phê góc Nguyễn Đình Chiểu, tay cầm túi giấy đựng bánh tráng nướng, mùi mỡ hành bám trên cổ áo sơ mi trắng phẳng lì như chưa từng giặt. Vũ thấy hắn lúc 9h43 sáng, đứng trước tủ lạnh quầy bar, khẽ gõ nhịp ngón giữa vào mặt kính — ba lần, chậm, đều, như đang đếm nhịp tim người khác. Anh không nói gì. Chỉ đẩy qua quầy một cốc nước chanh đá, đường vừa đủ, lá bạc hà còn nguyên cuống, mép cốc lau khô hoàn toàn — không vệt nước, không dấu tay. Đức uống. Một hơi hết sạch. Mùi chanh chua theo gió bay lên, cắt ngang mùi nước dùng đang sôi ùng ục trong nồi lớn. Vũ đứng yên, lưng tựa vào tủ đông, tay trái nhét sâu trong túi áo bếp, tay phải cầm chiếc khăn lau inox — không lau bất cứ thứ gì, chỉ xoay tròn giữa các ngón, như người ta xoay viên bi sắt để dò mạch máu. 10h17 phút — Đức gục xuống sàn phòng thay đồ, ngay bên cạnh kệ đựng giày bảo hộ. Người hắn co lại, chân duỗi thẳng, đầu nghiêng sang phải, miệng hé mở, lưỡi hơi thè ra như con rắn bị dẫm phải đuôi. Trên trán hắn, một vệt mồ hôi kéo dài từ chân tóc đến xương gò má — không phải do nóng, mà do cơ mặt đang co giật không kiểm soát. Vũ bước vào. Không vội. Không đeo găng. Anh cúi xuống, lấy khăn lau — không lau mặt Đức, mà lau dọc sống mũi hắn, từ giữa trán xuống tận đầu môi, chậm như đang xóa tên một kẻ chưa kịp sinh ra. Rồi anh đặt vào lòng bàn tay phải Đức một tờ giấy A6 gấp đôi, in đen trên nền trắng, không đầu thư, không chữ ký — chỉ hai dòng: *Chưa đủ cay.* *Hãy đợi món chính.* Giấy không run. Tay Vũ cũng không run. Nhưng khi anh đứng dậy, ánh mắt lướt qua gương soi trên tường — nơi phản chiếu phần lưng áo Đức đang ẩm sẫm — thì khóe mắt anh khẽ giật, như có sợi dây thép vô hình siết nhẹ dưới da. Anh quay ra, không đi thẳng về bếp, mà rẽ vào kho nguyên liệu. Cửa kho mở. Ánh đèn huỳnh quang bật sáng — tiếng *tách* nhỏ, khô khốc, như một cái tát vào tai. Anh dừng lại trước camera an ninh góc trên trái — cái camera mà Hưng tưởng đã tắt từ tháng trước, sau khi nhân viên bảo trì “kiểm tra hỏng hóc”. Vũ không nhìn vào ống kính. Anh chỉ đưa tay phải lên, hai ngón trỏ và giữa chạm nhẹ vào ống kính — không che, không gạt, chỉ như người ta chạm vào mặt một người đã chết để kiểm tra độ lạnh. Rồi anh xoay người, bước ra — nhưng trước khi đóng cửa, anh liếc nhanh vào màn hình giám sát nhỏ gắn bên trong: hình ảnh Hưng đang cúi người thay gói bột ngọt trong tủ Vũ lúc 2h sáng hiện rõ từng sợi lông mày cong lên vì căng thẳng, từng nếp nhăn ở khóe mắt khi hắn rút dao rạch bao bì, từng đầu ngón tay run nhẹ khi hắn đổ hỗn hợp màu trắng đục vào túi mới — túi có nhãn in sẵn: *“Bột ngọt Hoàng Gia – Batch 2024 – Hạn sử dụng: 30/06/2025”*. Không có tiếng nhạc nền. Không có tiếng thở dài. Chỉ tiếng cánh cửa kho khép lại — *cạch* — nhẹ như một cái chớp mắt. Và trong căn bếp phía ngoài, tiếng dao chém vào thớt gỗ vẫn đều đều, đều đều, đều đều — như tiếng đếm ngược không ai nghe thấy, nhưng tất cả đều đang chờ.