Chương 3: PGS Mạnh Phản Công
PGS Mạnh biết MinhChâu Academy khi sinh viên năm ba mang laptop đến lớp, mở YouTube, và nói: "Thầy ơi, cô Châu giảng phần này khác thầy. Cách nào đúng?"
Mạnh nhìn màn hình laptop — mặt Châu trên video, bảng trắng sau lưng, code Python trên màn hình — và hiểu rằng cô không biến mất. Cô đã rời trường, nhưng cô vẫn ở đây — trong laptop của mỗi sinh viên.
Mạnh phản công.
Thứ nhất: ông gửi email toàn khoa, cấm sinh viên sử dụng "tài liệu giảng dạy không chính thống" trong lớp — ám chỉ video MinhChâu Academy. Lý do: "Để đảm bảo tính thống nhất của chương trình đào tạo."
Sinh viên phản ứng: "Thầy cấm YouTube? Thầy cấm cả Google luôn đi."
Thứ hai: Mạnh liên hệ Hội đồng Khoa học Khoa, đề nghị rà soát nội dung MinhChâu Academy — xem có "sử dụng trái phép tài liệu của Khoa" hay không. Kết quả: không có — Châu dùng dữ liệu công khai từ World Bank, tự viết code, tự soạn bài giảng.
Thứ ba: Mạnh gọi điện cho Châu.
"Châu, em dạy online thu hút sinh viên của trường — sinh viên bỏ lớp tôi để xem em. Em có biết đó là phá hoại?"
"Thầy, sinh viên không bỏ lớp thầy vì em. Sinh viên bỏ lớp thầy vì bài giảng của thầy không còn phù hợp. Em chỉ cung cấp lựa chọn — sinh viên tự quyết định."
"Em muốn nói tôi dạy dở?"
"Em muốn nói: cập nhật bài giảng, thầy. Thế giới đã khác. Machine learning, big data, causal inference — tất cả đã thay đổi kinh tế lượng. Thầy dạy OLS regression bằng máy tính Casio trong khi thế giới dùng Python, R, và TensorFlow."
"Em đang dạy tôi à?"
"Không, thầy. Em đang nói sự thật — thứ mà bốn trăm hai mươi sinh viên đã nói trong đơn kiến nghị, và thầy không nghe."
Mạnh cúp máy.