Chương 7: Hai Triệu Sinh Viên
Một năm sau khi mở MinhChâu Academy.
YouTube: năm trăm video, một triệu rưỡi subscriber. TikTok: ba trăm clip ngắn, tám trăm nghìn follower. Website: hai mươi nghìn học viên đăng ký khóa học có chứng chỉ.
Tổng cộng: hai triệu sinh viên từ Việt Nam, Lào, Campuchia, và cộng đồng người Việt ở Mỹ, Pháp, Úc.
Châu được TEDx Hanoi mời nói chuyện — bài nói: "Tại sao tôi bị đuổi khỏi trường đại học, và tại sao đó là điều tốt nhất xảy ra với giáo dục Việt Nam."
Cô đứng trên sân khấu TEDx, mặc áo dài xanh, tay không cầm gì — không slide, không note.
"Tôi bị đuổi khỏi trường vì sinh viên thích tôi hơn Trưởng khoa. Trong bất kỳ hệ thống lành mạnh nào, đó là lời khen. Nhưng trong hệ thống mà quyền lực sợ năng lực, đó là bản án."
"Tôi mở học viện online vì một lý do đơn giản: giáo dục không phải đặc quyền của ai có ghế giáo sư hay phòng trưởng khoa. Giáo dục là quyền — và internet là lớp học lớn nhất thế giới, không có tường, không có cửa, và không có trưởng khoa nào kiểm soát."
"Hai triệu sinh viên xem video của tôi — không phải vì tôi giỏi. Mà vì họ khát. Khát kiến thức thực tế, khát bài giảng cập nhật, khát giảng viên nói chuyện với họ thay vì đọc slide cho họ."
"Nếu hai triệu người khát mà hệ thống giáo dục không cho uống, thì vấn đề không phải hai triệu người — vấn đề là hệ thống."
Vỗ tay. Đứng dậy.
Video TEDx: sáu triệu lượt xem trên YouTube. Bộ Giáo dục mời Châu tham gia Hội đồng Tư vấn Đổi mới Giáo dục — cố vấn xây dựng nền tảng học liệu mở cho đại học.