Chương 3: Người nộp form trước không được lấy hết tiền tốt
Đến 4 giờ 30 chiều thứ Sáu, tổng redemption chờ xử lý là 58 tỷ.
Gần 29% NAV sau mark-down.
Nếu đây là ngân hàng, người ta sẽ gọi là chạy tiền.
Quỹ không phải ngân hàng.
Không có nghĩa tâm lý đám đông khác nhiều.
Mỗi người đều có lý do hợp lý để rút trước khi người khác rút.
Nếu quỹ bán cổ phiếu niêm yết cho người đầu tiên, tài sản còn lại xấu đi.
Người sau nhìn thấy composition xấu hơn càng muốn rút.
Vòng lặp tự nuôi chính nó.
Investment committee họp khẩn.
CEO quỹ, anh Khải, mở bằng câu:
“Trả được bao nhiêu nếu không phá danh mục?”
Huy trả lời:
“Theo liquidity budget hiện tại và không bán tháo private, khoảng hai mươi đến hai mươi hai tỷ trong chu kỳ này.”
“Còn 58?”
“Nếu trả hết, listed bucket giảm rất sâu.”
“Có vi phạm limit không?”
“Không ngay lập tức.”
Khải nhìn tôi.
“Vậy trả hết.”
Tôi nói:
“Em phản đối.”
Phòng im.
“Lý do?”
“Vì ‘không vi phạm limit’ không có nghĩa công bằng.”
“Nhà đầu tư có quyền rút.”
“Đúng.”
“Quỹ có tài sản thanh khoản.”
“Đúng.”
“Vậy?”
Tôi mở stress chart.
“Nếu trả đủ 58 bằng cash và listed, private bucket của người ở lại vượt 40%.”
“Những người không nộp form sẽ từ một quỹ cân bằng thành gần nửa danh mục private mà không hề chọn.”
“Họ có thể rút vòng sau.”
Diễm nói.
“Nếu vòng sau còn listed để bán.”
Tôi đáp.
Khải xoa trán.
“Vậy cậu muốn khóa quỹ?”
“Không phải khóa toàn bộ.”
Legal đã rà điều lệ trong ngày.
Trong điều kiện tổng yêu cầu redemption vượt một mức xác định và việc đáp ứng toàn bộ có thể gây bất lợi đáng kể cho nhà đầu tư còn lại, quỹ có quyền áp dụng giới hạn redemption theo chu kỳ và xử lý pro-rata giữa các yêu cầu hợp lệ, theo quy trình công bố.
Chúng tôi chưa từng dùng.
Nhưng cơ chế tồn tại chính xác cho tình huống này.
Tôi đề nghị:
Giới hạn tổng redemption chu kỳ ở 10% NAV.
Phân bổ pro-rata cho tất cả form đã nhận đúng hạn.
Phần chưa xử lý chuyển sang chu kỳ sau theo điều lệ, nhà đầu tư có quyền hủy phần còn lại nếu đổi ý trước mốc tiếp theo.
Áp dụng cơ chế chống pha loãng/liquidity adjustment theo phương pháp đã công bố, không tùy người.
Và quan trọng nhất:
Thông báo cùng lúc cho toàn bộ nhà đầu tư.
Không gọi riêng VIP trước.
Khải hỏi:
“Chú Hải là founding investor.”
“Càng không nên ưu tiên.”
“Cậu nói với chú được?”
“Em nói.”
“Nếu chú rút hết sau đó?”
“Đó là quyền của chú.”
CEO nhìn tôi lâu.
Tôi biết anh đang cân không chỉ liquidity.
Danh tiếng.
Một fund lần đầu dùng gate sẽ bị thị trường hiểu rất xấu.
Ngay cả khi điều lệ cho phép và tài sản không mất hết giá trị.
Người ngoài không cần đọc methodology.
Headline sẽ là:
“Hưng Thịnh hạn chế nhà đầu tư rút tiền.”
Khải nói:
“Nếu gate, có thể trigger thêm redemption kỳ sau.”
“Có thể.”
“Nếu không gate, mình giữ hình ảnh tốt hơn.”
“Một kỳ.”
Tôi nói.
“Nhưng trả hình ảnh bằng liquidity của người ở lại.”
Ủy ban bỏ phiếu.
Không đồng thuận.
Bốn trên sáu đồng ý dùng gate.
Hai phản đối.
Biên bản giữ cả ý kiến phản đối.
Không xóa để sau này trông quyết định như hiển nhiên.
6 giờ 12, thông báo được gửi.
Trong mười phút đầu, điện thoại gần như nổ.
Một nhà đầu tư hét:
“Quỹ giữ tiền của tôi?”
Một người khác:
“Có phải mất khả năng thanh toán?”
Một người hỏi bình tĩnh hơn:
“Gate bao lâu?”
Chúng tôi trả lời cùng một script đã được legal và investor relations duyệt:
Không có thông tin cho thấy quỹ mất toàn bộ khả năng thanh toán.
Quỹ đang áp dụng cơ chế quản lý thanh khoản theo điều lệ vì tổng redemption vượt ngưỡng xử lý công bằng trong chu kỳ.
Yêu cầu được phân bổ pro-rata, không theo thứ tự ai nộp trước.
NAV và valuation tiếp tục theo quy trình độc lập.
Không đảm bảo gate sẽ kết thúc sau đúng một kỳ; tình trạng được review theo dữ liệu.
Tôi ghét câu cuối.
Nhưng không được hứa điều mình chưa biết.
Chú Hải gọi.
“Minh.”
“Dạ chú.”
“Chú được trả bao nhiêu?”
“Theo pro-rata, khoảng một phần tương ứng với tỷ lệ xử lý của chu kỳ. Operations gửi con số chính xác sau khi khóa NAV.”
“Chú nộp trước mấy người đó.”
“Em biết.”
“Ngày xưa ai tới trước thì được xử trước.”
“Nếu làm vậy, người biết tin sớm hơn sẽ lấy phần liquid trước.”
“Vậy nộp sớm không có nghĩa gì?”
“Trong phạm vi gate, không cho quyền ưu tiên kinh tế hơn người nộp hợp lệ cùng kỳ.”
Ông im.
“Minh, chú đang cần tiền thật.”
Tôi thấy cổ họng khô.
“Em biết.”
“Con gái chú ký hợp đồng rồi.”
Đây là chỗ fairness cấp quỹ va vào đời một người.
Nếu tôi phá rule cho chú Hải vì tôi biết câu chuyện của ông, tôi có thể làm hại người khác tôi không biết câu chuyện.
Có thể một nhà đầu tư khác cần tiền chữa bệnh.
Có thể một doanh nghiệp cần payroll.
Pro-rata lạnh lùng.
Nhưng chính vì chúng tôi không biết ai “xứng đáng” hơn nên nó có lý.
“Chú, em không có quyền ưu tiên riêng.”
Ông thở dài.
“Chú hiểu.”
“Nhưng chú vẫn giận.”
“Chú có quyền.”
Ông cúp.
Tôi ngồi yên rất lâu.
Huy vào phòng.
“Anh ổn không?”
“Không.”
“Gate đúng.”
“Đúng hệ thống không làm người ta bớt thiếu tiền.”
“Ừ.”
Đêm đó, một tin nhắn nặc danh lan trong nhóm đầu tư:
Hưng Thịnh đang giấu khoản lỗ private 40 tỷ. Gate để chờ xóa dấu vết.
Không bằng chứng.
Nhưng sau khi quỹ vừa hạn chế redemption, lời đồn nghe hợp lý hơn.
Sáng hôm sau, form redemption mới đổ vào cho kỳ kế.
Không thể ngăn bằng một thông cáo “mọi thứ ổn”.
Nếu tôi nói “private assets hoàn toàn tốt”, tôi cũng không biết chắc tới mức đó.
Chúng tôi phải làm điều làm NAV xấu hơn nhưng niềm tin có cơ hội thật hơn:
Rà lại toàn bộ tài sản kém thanh khoản, công bố phạm vi bất định rõ hơn và nói nhà đầu tư đang sở hữu thứ gì.
Không phải để dập tin đồn.
Để họ không cần tin lời tôi.
Người nộp form trước không được lấy hết tiền tốt.
Người ở lại cũng không được giữ lại chỉ bằng một con số NAV đẹp mà chính quỹ chưa stress đủ.